Đường Phi Nịnh thở dài khi đã mời được
bảo mẫu về, nếu không cô và Tô Ngôn chắc vẫn phải đút sữa cho đứa nhỏ.
Ngày mai là cuối tuần, Tô Ngôn được
nghỉ hai ngày, bảo mẫu lại đến. Hiện tại trong nhà có hơi náo nhiệt, Đường Phi
Nịnh cũng không cảm thấy mệt mỏi như thế.
Buổi phát sóng trực tiếp hôm nay được
Đường Phi Nịnh đổi thành 9 giờ tối, đã có bảo mẫu nên cô không cần dậy sớm, có
thể phát đến 11 giờ.
Hơn nữa Tô Ngôn chưa trở lại, cô không
yêu tâm khi để bảo mẫu cùng Triệu Tiểu Bảo ở bên ngoài. Cho nên chờ đến khi Tô
Ngôn tan làm trở về cô mới có thể bắt đầu buổi phát sóng.
Cơm chiều là do Đường Phi Nịnh làm, kỹ
thuật nấu ăn của cô đang trong giai đoạn mò mẫm tập tành, trình độ được phát
huy thất thường. Hôm nay chỉ làm hai món chính, một món canh.
“Dì à, dì đừng chê tay nghề của con.”
Dì Lý khen: “Các con còn nhỏ như vậy đã
biết nấu cơm rồi, con gái của dì cũng không khác con là bao, cái món gì đẹp sẽ
không làm.”
“Ồ, dì có con gái sao?” Đường Phi Nịnh
hỏi.
Nói đến con gái, vẻ mặt dì Lý vui hẳn
lên: “Đúng vậy, nó đã vào đại học rồi, năm nay học năm hai.”
“Thật tốt!” Đường Phi Nịnh nói: “Con
mới tốt nghiệp năm ngoái.”
Dì Lý: “Tốt cái gì chứ, công nhân như
chúng ta ra trường là phải tìm việc ngay, đâu được như con, kết hôn và đã có
con rồi.”
Đường Phi Ninh lại nhấn mạnh thêm một
lần nữa: “Dì à, con đã nói với dì rồi, đứa bé ấy thật không phải con của con.”
Dì Lý gật đầu: “Dì hiểu, dì hiểu, tốt
nh ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.