Thời gian trôi
qua càng lúc càng nhanh, áp lực cũng càng ngày càng lớn. Cơ hội duy nhất để thả
lỏng mỗi ngày chính là trước khi ngủ gọi điện thoại cho Lục Nam Giai vài phút
để nghe giọng nói của cô ấy.
Vu Giai Nghiên
nói rằng cô có thể gọi video rồi tự học với người yêu, coi như là đang ở cạnh
nhau nhưng thứ nhất là do Hà Du thấy xấu hổ, thứ hai cũng cảm thấy làm vậy thì
bản thân sẽ phân tâm nên không làm như thế.
Rất nhanh đã
tới tháng mười hai rồi ngay sau đó tháng mười hai cũng kết thúc. Hà Du và Triệu
Thư Tú lại vội vàng ứng phó với kỳ thi cuối kì, cuối cùng cũng có một dịp để
nghỉ ngơi.
"Ôi… mấy
tháng nay thật sự mệt muốn chết luôn rồi. Giống như đi đánh trận vậy, hoàn toàn
không có cơ hội để nghỉ ngơi." Hà Du thong dong dạo bước dưới ký túc xá,
trong điện thoại di động truyền đến giọng nói dịu dàng của Lục Nam Giai.
"Vậy kỳ
nghỉ này có thể thả lỏng một chút rồi."
Hà Du có chút
bất đắc dĩ: "Em còn phải chuẩn bị thi lại…"
"Ồ? Rất tự
tin cơ mà!" Lục Nam Giai cười một tiếng, giọng nói trở nên nhạt hơn:
"Vậy ôn tập cho tốt nhé."
Hà Du cảm thấy
cô có chút không vui nên vội vàng hỏi: "Bạn cùng phòng của em rủ em đi leo
núi Hoàng Sơn, chị có muốn đi không?"
Lục Nam Giai
khôi phục lại giọng điệu, cười hỏi cô: "Em còn muốn đưa cả người nhà đi
sao?"
拖家带口: Vướng bận gia
đ� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.