Ngày hôm sau Hà
Du nhìn thấy tin nhắn thì giật mình.
"Sao lại
có tin nhắn này…" Nhỏ giọng nói thầm một câu rồi sau đó cô gửi bức ảnh
qua.
"Sao lại
ngủ sớm vậy?"
Đợi một lát
nhưng không nhận được hồi âm nên cô lập tức rời khỏi giường rồi cùng Triệu Thư
Tú đi thư viện. Hai người đốc thúc lẫn nhau, giao hẹn cho tới trưa người xem
điện thoại di động nhiều hơn sẽ phải mời người còn lại ăn cơm trưa nên điện
thoại di động đều bật chế độ im lặng.
Nhưng mà màn
hình vừa mới sáng lên thì Hà Du đã lập tức cầm lấy điện thoại di động lên xem.
Là Lục Nam
Giai: [Hôm qua hơi mệt nên tôi đi ngủ sớm hơn một chút.]
'Vậy cũng là
ngủ quá sớm mà... ' Vẫn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc nên Hà
Du hỏi: [Hôm qua chị đi đâu chơi mà lại mệt như thế?]
Trên đoạn tin
nhắn hiển thị dòng 'Đang nhập' rất lâu nhưng cuối cùng chỉ gửi đến một câu ngắn
ngủi: [Quay về Thân Thành.]
[Hả? Sao lại về
sớm vậy?]
[Bị người trong
nhà thúc giục có chút mệt mỏi nên tôi về trước. Giờ yên tĩnh hơn nhiều rồi.]
Hà Du nhìn dòng
chữ này thì hoàn toàn không nghĩ ra được lời an ủi, cũng không biết tâm trạng
hiện tại của cô thế nào nên cứ xóa tin nhắn đi rồi lại sửa: [Hôm nay em về gặp
chị thì sao?]
[Không cần đâu,
em cứ ôn tập cho tốt vào đi. Chờ em rảnh thì tôi đến Nam Thành gặp em.]
Tuy rằng Lục
Nam Giai nói như vậy nhưng tâm trạng đọc sách của Hà Du vẫn biến mất.
Triệu Thư Tú
dùng bút nhẹ nhàng chọc vào cô rồi hỏi: "Cãi nhau à?"
Hà Du lắc đầu:
"Không, chị ấy cãi nhau với gia đình nên phải về Thân Thành rồi."
"Ách… Vậy
cậu có muốn về một chuyến hay không? Thật ra cậu cũng không cần nghỉ hè ở
trường, ở đây gần Thân Thành như vậy mà."
Hà Du cảm thấy
cũng có lý nên gật đầu rồi nhanh nhẹn mua vé xe buổi chiều và thu dọn cặp sách.
Triệu Thư Tú
nhìn hành động của cô, cảm thấy có chút khiếp sợ nên chỉ biết trừng to mắt. Hà
Du cầm cặp lên rồi đứng dậy vỗ vai cô: "Chờ mình về sẽ mời cậu ăn cơm trưa
nha."
Giờ phút này
Lục Nam Giai đang ở Thân Thành đương nhiên còn chưa thoát khỏi sự việc bất ngờ
ngày hôm qua, cô ngồi ngơ ngác ở trên sofa đến mất hồn.
Trong phòng im
ắng khiến bóng dáng của cô trở nên vô cùng cô đơn.
Khi tâm trạng
không tốt thì luôn muốn có một chỗ dựa. Cô muốn gặp Hà Du nhưng lại lo lắng lúc
này mẹ cô sẽ đến tận Thân Thành, lỡ như bắt gặp Hà Du thì không hay.
Cái bóng trong
phòng bị ánh mặt trời phản chiếu hết rút ngắn rồi lại dài ra. Ngẩn người mấy
giờ đồng hồ liền khiến cho cô quên đi cảm giác đói và khát. Cuối cùng chỉ lặng
lẽ ngủ trưa ở trên sofa.
Lúc chuông cửa
vang lên thì Lục Nam Giai mới bừng tỉnh, tế bào trên cả cơ thể đều thấy lo
lắng, cô nhìn ra phía cửa.
'Không phải là
mẹ tới chứ?'
Do dự một lát
thì chuông cửa lại vang lên hai cái, Lục Nam Giai cố lấy dũng khí để đi mở cửa.
"Em về rồi
đây." Nụ cười quen thuộc cùng giọng nói quen thuộc. Hà Du đang đứng ngoài
cửa, không hề che giấu tình cảm trong m� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.