Cứ cứng đờ như vậy suốt cả quãng đường về nhà, Quý Úc Trình nằm trong lòng Ninh Tuy, mặc dù ngoài miệng thì nói không cần, nhưng... anh cũng chẳng ngồi dậy khỏi lòng Ninh Tuy.

Anh ngừng thở một lúc lâu, tay trái muốn vươn ra ôm lấy eo Ninh Tuy nhưng lại lo lắng xuất hiện tình huống giống như trước đây, tay anh khựng lại, cuối cùng vẫn buông xuống lại.

Những ngón tay xương xương dài mảnh của anh đặt trên chiếc ghế bằng da thật trong xe, siết chặt thành nắm đấm, anh hơi dùng sức, như đang cố gắng hết sức để nhẫn nại chuyện gì đó.

Bên trong xe khôi phục yên tĩnh.

Tay Ninh Tuy phủ lên mắt Quý Úc Trình, ngăn cản ánh sáng bên ngoài cửa xe.

Mi mắt Quý Úc Trình cảm nhận được ngón tay Ninh Tuy, cả người anh căng chặt lại.

Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, anh không dám nghĩ nhiều, sợ bản thân lại tự mình đa tình tiếp.

Nhưng anh vẫn không kiềm chế được mà suy đoán tâm tư của Ninh Tuy.

Có phải ông cụ cảm thấy bệnh tình của anh chưa bình phục, yêu cầu Ninh Tuy không được từ chối anh không?

Hay là do cậu chỉ thích cơ thể của anh thôi.

Bỗng nhiên Quý Úc Trình cảm thấy hơi ghen với cơ thể và khuôn mặt của mình, hay là dứt khoát hủy dung luôn đi, nhưng nếu không còn khuôn mặt này, Ninh Tuy lại càng không liếc mắt nhìn anh một cái nào nữa.

Hơn nữa, nói là mê cơ thể của anh thì cũng không giải thích cho thông được.

Lúc trước khi mình giả bệnh, em ấy cũng không làm xằng làm bậy gì với mình, rõ ràng mình vừa tỉnh lại là em ấy đã không còn hứng thú gì với cơ thể mình nữa.

Như vậy là thế nào...?

Cậu cả Quý nằm trong lòng Ninh Tuy suy nghĩ miên man suốt cả quãng đường, còn Ninh Tuy thì lại ngủ cả một đường, tối hôm qua không ngủ ngon, ngồi trên xe vừa hay ngủ bù một giấc.

Hai tiếng rưỡi sau, xe về đến biệt thự nhà họ Quý.

Bên ngoài hàng rào của vườn hoa có một sinh viên nam đang bê một cái thùng giấy, có vẻ như đang chờ ai đó, Quý Úc Trình ngẩng đầu lên khỏi ngực Ninh Tuy, hờ hững liếc mắt ra ngoài cửa sổ xe nhìn thử.

Xe dừng lại, anh nhanh chóng dựa đầu xuống lại.

Trợ lý Chu quay đầu nhìn thoáng qua, nghĩ cả hai người đều đang ngủ nên khẽ giọng gọi Ninh Tuy: “Mợ cả, dậy đi nào, đến nơi rồi.”

Ninh Tuy mở mắt ra, ngáp một cái: “Ưm.”

Cậu cúi đầu xuống nhìn, bỗng nhiên phát hiện Quý Úc Trình đang ngủ trong lòng mình, mặc dù cậu rất không muốn phải gọi anh dậy, nhưng nếu muốn ngủ bù thì về nhà ngủ có vẻ tốt hơn.

Ninh Tuy nâng tay lên định đánh thức anh thì nhìn thấy cặp mi rung rung khi ngủ của anh, cùng với gương mặt đã bỏ hết moi vẻ sắc sảo, ác liệt và tàn nhẫn, chỉ còn lại vẻ bình thản và đẹp đẽ, cậu không kìm được mà lưu luyến nhìn thêm một lúc.

Biết ngay mê trai đầu thai cũng không hết mà. Nhìn thấy Quý Úc Trình có chút dáng vẻ người thực vật là cậu lại không kìm lòng được mà suy nghĩ lung tung.

Sau khi xe dừng lại, trợ lý Chu xuống xe.

Ninh Tuy lại ôm người lẳng lặng ngồi tại chỗ thêm ba phút nữa.

Cơn mưa tầm tã đêm qua đã tạnh, thời tiết chiều tà hơi âm u, bên ngoài xe có gió thổi mạnh, có cảm giác mưa gió lại sắp ập đến tiếp.

Quý Úc Trình nhắm mắt, chỉ cảm thấy ánh sáng trong xe rất tốt, giữa hai người có một loại cảm giác tĩnh lặng đang lướt qua.

Không biết Ninh Tuy đang suy nghĩ điều gì mà em ấy lại không đánh thức mình, chỉ hít thở đều, cả người hơi phập phồng, hơn nữa, hình như em ấy còn đang cúi đầu nhìn mình.

Quý Úc Trình giống như chịu khổ đã lâu lại bỗng nhiên nếm được chút kẹo, trong lòng anh hơi chua xót, không dám tin đây là sự thật.

Có phải ảo giác không?

Anh không kiềm chế được, lập tức mở mắt ra.

Bỗng nhiên bốn mắt chạm nhau.

Đôi mắt đen sẫm của Quý Úc Trình giống như chiếc móc câu, anh nhìn Ninh Tuy đăm đăm không hề chớp mắt, như muốn câu luôn cả trái tim Ninh Tuy ra ngoài.

Trái tim Ninh Tuy đột nhiên rối loạn trong thoáng chốc.

Cậu nói: “Đến nơi rồi, chúng ta xuống xe nhé?”

Quý Úc Trình ngồi thẳng dậy, trên mặt chẳng có biểu cảm gì, mở cửa xe bước xuống.

Hai người vừa mới vào trong biệt thự, quản gia đã ra ngoài đón, ông nói với Ninh Tuy: “Tiểu Tuy, có một bạn học trong trường đến tìm cậu, tôi bảo cậu ấy vào trong ngồi chờ nhưng cậu ấy không chịu vào, nói ở bên ngoài chờ cậu một lúc.”

Chắc cảm thấy trong biệt thự quá xa hoa nên hơi rụt rè.

“À, vâng, để cháu ra ngoài xem thử.” Ninh Tuy cũng sợ để người ta chờ lâu trong gió lạnh, chưa kịp thay giày đã kéo khóa áo khoác lại rồi quay đầu đi ra ngoài.

Quý Úc Trình thì đi thẳng lên tầng, cứ như không nghe thấy câu nói kia vậy.

Nhưng bước đến được nửa cầu thang, bước chân của cậu cả Quý vẫn nặng nề đứng lại.

Ai đến tìm Ninh Tuy nhỉ?

Mặc dù bên ngoài không có tuyết rơi, nhưng mùa này cũng vô cùng lạnh, chờ bên ngoài lâu như vậy... Không ph

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play