"Cô……"
Đã đến lúc phỏng
vấn cá nhân với Liên Hoa.
Tiểu Béo và Liên
Hoa ngồi đối mặt nhau một lúc lâu, không biết nên nói gì.
"Có gì muốn
nói thì nói thẳng đi. Lớn như này rồi mà cứ chần chừ mãi.” Liên Hoa sốt ruột
chờ đợi, bởi vì ở bên trong mọi người đều đang "an ủi" Vinh Phạn Phạn
gào khóc, cho nên Tiểu Béo phỏng vấn cô ở ban công, gió thổi qua lạnh lẽo u ám.
“Chị, hôm nay lúc
nhảy bungee… sao chị dám tự nhảy xuống?” Tiểu Béo lớn hơn Liên Hoa sáu bảy
tuổi, tiếng gọi chị này đã thể hiện sự kính phục.
Liên Hoa sờ sờ mũi:
“Không đáng sợ chút nào, rất kích thích, chơi rất vui.”
"Vậy chị sợ
cái gì?"
Câu hỏi này khiến
Liên Hoa bối rối, cô sợ cái gì.
Chết đi hoàn toàn?
Có vẻ không sợ lắm, dù sao cô cũng chán sống rồi.
Xuống 18 tầng địa
ngục? Cũng không sợ lắm, dù sao có Liên Kiều che chở cho cô.
Liên Hoa vắt óc hồi
lâu, cuối cùng lắc đầu: "Không biết, tạm thời không sợ cái gì cả.”
Tiểu Béo đã ở bên
cô nhiều ngày nên hiểu cô phần nào, anh biết rằng những gì Liên Hoa nói là sự
thật.
Trong lòng ngưỡng
mộ cô.
Thật lợi hại, trên
thế giới này có rất ít người có thể sống mà không sợ gì cả.
"Vậy chị có
cảm thấy hôm nay mình nói quá khích không?"
Liên Hoa nửa nằm
trên ghế, thoải mái dựa vào đệm mềm, trong tay cầm một chén trà ấm, hiếm khi cô
có thể bình tĩnh chậm rãi nói chuyện: "Ai cũng có khuyết điểm và vết nhơ,
có một số khuyết điểm chính là vết bớt, là do trời sinh như vậy. Một số khuyết
điểm là vết thương. Khuyết điểm của Vinh Phạn Phạn là vết thương đang thối rữa
nhưng lại dùng băng cá nhân hoạt hình để che đi. Khi nào vết thương này sẽ
lành? Không thể chữa lành được, sẽ chỉ ngày càng tệ hơn, càng ngày càng đau,
càng ngày khiến người khác khó chịu, sao không tìm một con dao sắc, chịu đau
một chút, cắt bỏ hết thịt thối, vết thương sẽ tự nhiên lành dần.”
"Vết sẹo để
lại đó chính là vết nhơ, sẹo tuy không đẹp nhưng vô hại, không giống như vết
thương, nếu không chữa trị sẽ trở nên nghiêm trọng hơn.” Liên Hoa nhấp một ngụm
trà giải khát. "Người đáng thương nhất chính là tôi, toàn thân đầy vết
thương, toàn thân đầy sẹo.”
Khi tiếng khóc của
Vinh Phạn Phạn dần nhỏ lại, cuộc phỏng vấn với Liên Hoa cũng kết thúc: “Tôi đi
tắm đây, ai u, lạnh quá.”
Tổng đạo diễn nhìn
bóng lưng của cô, không ngừng gật đầu: "Là người thông minh, thật sự nhìn
không ra năm nay cô ấy mới mười chín tuổi.”
"Vậy chúng ta
có can thiệp phần sau không?"
Tổng đạo diễn cười
nói: "Chờ hai điểm dừng cuối cùng rồi nói sau, nếu không được thì cắt bớt
một số đoạn đi.”
Cãi nhau xong vẫn
còn ghi hình, cuối cùng vẫn phải có một cảnh hai người làm lành lại như cũ để
thể hiện “ý nghĩa của chuyến đi”.
Liên Hoa không biết
rằng xung đột nhỏ giữa cô và Vinh Phạn Phạn đã trở thành tâm điểm của chương
trình, cô đang ngâm mình trong bồn tắm tận hưởng cảm giác được bao quanh bởi
làn nước nóng.
Vu Tử Quân mở cửa
phòng tắm ra bị vẻ mặt mê ly của cô làm cho buồn cười: “Có cần đắp mặt nạ cho
em không, gần đây thời tiết rất hanh khô.”
"Được đó, được
đó, đúng rồi, thêm một ly rượu nữa, rải vài cánh hoa vào bồn tắm, không phải
trong phim truyền hình thường diễn như vậy sao.”
"Em xem phim
truyền hình gì vậy, ha ha, đợi chút, để chị tìm xem có không.” Vu Tử Quân thật
sự nghiêm túc đi tìm cho cô, nhưng vừa đi ra ngoài phòng thì nhìn thấy Trì Thâm
và Thích Ngôn đang trò chuyện trong phòng khách.
"Còn chưa ngủ
sao? Ra đây làm gì? Lâm Tiểu Du lại giở trò qu ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.