Trong thôn Kiều Tâm mới có một người đàn ông xa lạ đến,
người đàn ông lạ mặt này lập tức đã hấp dẫn không ít sự chú ý của người dân
trong thôn.
Ở cái thôn nho nhỏ này, hiếm khi có thể gặp được một người
lạ, bởi vì làng trên xóm dưới ai cũng đều có quan hệ họ hàng với nhau. Từ trước
đến giờ trong thôn chưa từng có một người lạ mặt nào đến đây, nghe giọng nói
cũng không phải là người ở nơi này, không biết người này có chuyện gì mà đến
đây?
Điều khiến người ta chú ý nhất chính là người này lớn lên
rất cao, dáng người vừa cao vừa to nhìn qua tuấn lãng bất phàm, cả người tỏa ra
khí chất giỏi giang, có một vài người lớn tuổi nói thầm với nhau, rất có thể là
người từ trong bộ đội ra.
Khí thế còn mạnh hơn so với cảnh sát mà bọn họ đã nhìn thấy
mấy hôm trước.
May mà anh ta không mặc mặc quân phục mà chỉ mặc quần áo
bình thường, nếu không chỉ cần dựa vào dáng người cứng cỏi như thép này cũng có
thể làm trẻ con đang khóc nỉ non phải nín ngay.
Ở cửa thôn còn có mấy đứa trẻ đang cãi nhau ầm ĩ, nhưng vừa
nhìn thấy người đàn ông này thì tất cả đều ngay lập tức đều im lặng, cũng không
dám tiến lên dò hỏi mà lặng lẽ trốn vào một góc.
Có hai đứa trẻ gan to trong thôn cũng trốn đi như vậy.
"Chàng trai trẻ từ đâu đến đây? Nhìn lạ quá, cậu đến
tìm ai vậy?”
Một ông cụ họ Trần chủ động bước đến hỏi.
Nói đi nói lại vẫn là những người già đã trải qua sóng to
gió lớn mới không bị anh ta làm cho sợ hãi.
"Bác ơi cháu muốn tìm hiểu nhà họ Tạ trong thôn của các
bác một chút".
Khương Lôi Ngạn mở miệng nói.
Anh ta bước vào thôn này cũng cảm thấy rất khó xử, Khương
Lôi Ngạn phân vân không biết nên đi tìm đứa em trai ruột của mình Tạ Minh đồ và
vợ của nó Tô Hiểu Mạn trước hay là đi thăm đứa em trai trước kia Khương Yến
Đường trước.
Cuối cùng vẫn là do chuyện này quá mức phức tạp, trên tài
liệu có thể thấy được một chút.
Ông Trần cao giọng hỏi lại: "Cậu là ai? Chẳng lẽ cậu là
người họ Khương sao".
"Vâng, đúng rồi, làm sao bác lại biết?”
Ông Trần lại đoán tiếp: “Cậu nhìn rất giống đứa bé Tạ Minh
Đồ kia, cậu là là anh ruột của nó đúng không?"
Khương Lôi Ngạn thầm nghĩ việc này mà cũng có thể đoán ra
được, vẻ ngoài anh ta đúng là có chút giống anh cả của anh ta, xem ra có vẻ anh
ta cũng giống đứa em trai mới nhận lại này, có lẽ giữa anh em với nhau luôn
luôn có vài điểm giống nhau
"Vâng, bác đoán đúng rồi ạ, cháu là anh trai ruột của
thằng bé, ở nhà xếp thứ hai, cháu tên là Khương Lôi Ngạn.”
"À à, thì ra là tiểu Khương hả". Ông Trần gật đầu.
Ông Trần dùng ánh mắt rất kỳ lạ mà đánh giá Khương Lôi Ngạn
từ trên xuống dưới một lần, Khương Lôi Ngạn bị ông ta nhìn một lượt cảm thấy
rất mất tự nhiên: "Bác à, có chuyện gì vậy ạ?”
“Không có gì, tôi chỉ muốn ngắm mấy người thành phố các cậu
một chút thôi…”
Khương Lôi Ngạn: “???”
Anh ta nở một nụ cười hiền lành: "Vậy bác có nhìn ra
điều gì khác nhau không?”
"Nếu tôi nói thật thì cậu trai trẻ này có thể đừng để
trong lòng không?" Trong lòng ông Trần có vài điều muốn nói, ông ta muốn
nói ra nhưng lại cảm thấy không tốt lắm cho nên rào trước với chàng trai trẻ
này một chút.
Khương Yến Đường sảng khoái nói: “Không sao đâu bác ơi, có
gì bác cứ nói thẳng, cháu là một người không quá để ý đến những việc nhỏ
nhặt".
Ông Trần nghe vậy nói: "Tôi nhìn thấy cậu thì đã nghĩ
đến người nhà cậu có vẻ cũng không giống những người có đầu óc không tốt, tại
sao lại ngốc như vậy chứ".
"Vậy mà có thể bị một người đàn bà nông thôn ngu ngốc
chơi một vố quay vòng vòng như vậy, trước kia chỉ nghe nói có người nhận giặc
làm cha, vậy mà người nhà các cậu lại có thể dễ dàng nuôi con nhà người khác,
hơn nữa còn nuôi nhiều năm như vậy".
“Nghe tiểu Thanh nói, Khương Yến Đường lại còn là đứa trẻ
ngoan ngoãn giỏi giang nhất nhà cậu…” còn câu này thì ông Trần lại không dám
nói to ra.
Sự thật chứng minh, mấy người trong Kiều Tâm thôn bọn họ đều
thì thầm với nhau là Tôn Mai và cái loại người như ông Tạ kia có lẽ cũng không
thể sinh ra một đứa trẻ thông minh lắm, nhưng mà ngay từ lúc đầu khi Khương Yến
Đường đến thôn bọn họ lại được khen đến mức nở hoa.
Cụ thể là giỏi giang như thế nào thì mấy người ở nông thôn
bọn họ cũng không hiểu rõ lắm bọn họ chỉ nghe nói Khương Yến Đường là đứa bé
giỏi nhất trong mấy anh em lại còn được cha mẹ yêu quý nhất.
Được cha mẹ yêu quý nhất?
Đúng là khiến người ta câm nín. Con ruột của mình thì không
thích lại thích một đứa con của kẻ trộm, như vậy mà còn không phải là ngốc sao,
nhìn xem Tôn Mai độc ác đến mức nào, người ta chỉ đối xử tốt với con trai ruột
của mình thôi.
Khương Lôi Ngạn cứng họng không thể nói gì: “……”
Không thể ngờ được, cái ông bác này lại có thể hỏi thẳng anh
ta rằng có phải đầu óc của người nhà các cậu không bình thường lắm phải không,
nếu không thì tại sao lại có thể không oán không hận mà nuôi con trai nhà người
khác, lại còn nuôi dạy thành đứa bé giỏi nhất nữa, mấy người anh em các cậu kém
đến mức nào chứ?
Khương Lôi Ngạn nghe xong cũng không cảm thấy tức giận, anh
trai và cha của anh ta đầu óc có được hay không thì anh ta không biết nhưng mà
anh ta cảm thấy có lẽ là đầu óc của mẹ anh ta không tốt lắm.
"Cháu muốn đi nhìn em trai ruột của cháu, bác có thể
chỉ đường cho cháu được không?”
Khương Lôi Ngạn đi một đường đến nhà cũ của nhà họ Tô theo
phương hướng ông ấy chỉ, may mắn trên đường anh ta còn gặp được những người
tốt, anh ta đi theo bọn họ hỏi thăm tình huống của em trai ruột và em dâu, kết
quả là tất cả mọi người trong thôn đều khen ngợi nói Tạ Minh Đồ lớn lên rất
tuấn tú, còn biết sửa máy kéo, em dâu là cô gái đẹp nhất trong thôn, không chỉ
biết nấu ăn ngon mà cô ấy còn có một tay nghề giỏi thêu thùa, quần áo cô ấy tự
làm rất đẹp. Khương Lôi Ngạn vừa đi vừa suy nghĩ trong đầu, tưởng tượng đến em trai em dâu chưa gặp sẽ có bộ
dáng như thế nào?
Nghe lời của người dân trong thôn, trong đầu anh ta nháy mắt
hiện ra khuôn mặt một đôi vợ chồng quê mùa giản dị sống ở nông thôn.
Em trai Tạ Minh Đồ, gầy gầy cao cao, khuôn mặt lầm lì, mộc
mạc như người nhà quê, cười rộ lên đặc biệt chân chất, nghe nói là người đặc
biệt nghe lời vợ và là một người lương thiện, em dâu Tô Hiểu Mạn, là cô gái đẹp
nhất trong thôn, phỏng chừng có một bộ tóc dài đen óng, làn da rám nắng, rất là
chăm ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.