Tạ Minh Đồ cười lắc lắc đầu.
Tô Hiểu Mạn ôm cổ anh, trong lòng ngẫm lại thấy cũng
đúng, những năm này vừa lạc hậu vừa cổ hủ, có những chuyện không thể nói rõ ra
được.
Thuật phong nhĩ, thiên lý nhãn cũng đều là những nhân vật
trong truyền thuyết thần thoại, người bình thường sao có thể có được năng lực
như bọn họ chứ?
Tô Hiểu Mạn cũng chỉ cho là tai Tạ Minh Đồ thính hơn so
với người bình thường một chút, cũng không có nghĩ gì nhiều hết.
Cô duỗi tay về phía trước, nắm lấy vành tai Tạ Minh Đồ,
vành tai anh hơi lạnh lẽo, mềm mại, xem như một chỗ tương đối có thịt trên
người anh.
Cả người Tạ Minh Đồ cứng đờ, hơi hơi né một chút sau đó
thành thật ngoan ngoãn chịu đựng cho cô xoa nắn.
Anh cảm thấy những chỗ bị đối phương xoa qua giống như là
châm lên một ngọn lửa, nóng rực lên khiến tim anh đập càng ngày càng nhanh hơn.
Toàn bộ lỗ tai sắp bị ngọn lửa nóng rực kia thiêu đỏ, ốc
nhĩ vang lên tiếng ầm ầm, làm gì còn nghe được thanh âm nào khác.
“Thuật phong nhĩ là một người có thể nghe thấy thanh âm
từ rất xa.” Tô Hiểu Mạn buông tay phải ra khỏi vành tai anh, cũng không biết có
phải vừa rồi cô dùng lực mạnh quá hay không, toàn bộ tai của đối phương đỏ bừng
lên.
Vành tai lại càng đỏ như sắp nhỏ ra máu.
Tô Hiểu Mạn hơi hơi chột dạ, hoài nghi có phải ban nãy
mình hơi quá mức hay không?
Chột dạ nên Tô Hiểu Mạn hơi cúi đầu, nghiêng đầu xẹt qua
vành tai đỏ bừng của đối phương, ánh mắt dừng lại ở sườn mặt của anh.
Dưới ánh sáng sắp tàn ấm áp của hoàng hôn, đường cong cằm
sắc bén lại càng thêm rõ ràng hơn, độ dày môi vừa khéo, màu cam hồng nhàn nhạt
khiến hình dáng càng thêm trong sáng, khóe miệng cong lên tự nhiên rất hấp dẫn
ánh mắt người khác.
Tạ Cẩu Tử thật đúng là một Cẩu Tử rất đẹp trai.
Tô Hiểu Mạn nghĩ thầm nếu nhóc này mà “thay đổi hình
dạng” sớm một chút, phỏng chừng không tới lượt cô, đã bị những gia đình muốn
nuôi con rể từ bé mua đi, với cái tính kia của Tôn Mai, chắc chắn sẽ đồng ý bán
đứa con trai không phải con ruột này của mình, đổi lấy một số tiền tài.
Những người đàn ông đẹp đẽ cũng giống như những cô gái
xinh đẹp, chạm tay là bỏng.
Tô Hiểu Mạn: “...”
Bản thân Tạ Minh Đồ không biết rằng anh rất đẹp hay sao?
Hay là anh cố ý làm như vậy? Tô Hiểu Mạn thường xuyên cảm thấy anh là một con
chó lớn ngốc nghếch, nhưng có đôi khi lại nhịn không được mà nghĩ, chú chó khờ
khạo này không hề đơn giản như bề ngoài anh biểu hiện ra.
Có lẽ là do biết đối phương là boss vai ác trong tiểu
thuyết gốc, khó tránh khỏi mang theo một cái kính lúp để nhìn anh.
Đại ma vương có thể là một chú chó khờ khạo thành thật ư?
Ít nhất ở trước mắt cô vẫn là một chú chó khờ khạo.
Cô không có thấy những thứ độc ác nham hiểm xảo trá khác
trên người anh, thế nên Tô Hiểu Mạn không cách nào liên hệ anh với cái từ gọi
là vai ác với nhau được.
Trong đầu lại càng rõ ràng rằng, lúc Tạ Minh Đồ ở chung
với mình sẽ nghe lời, thành thật, ngốc nghếch, khờ khạo, thích nhìn cô cười
ngây ngô, không bao giờ làm trái ý cô. Cũng đẹp trai nữa.
Cằm cô để lên cơ vai dày rộng của đối phương, Tô Hiểu Mạn
mím môi, nếu nói “người dựa quần áo, đẹp dựa trang điểm”, khi nãy cô đột nhiên
ý thức được rằng, trừ bỏ bộ quần áo trên người lúc này, có lẽ từ nhỏ tới lớn Tạ
Minh Đồ chưa từng được mặc quần áo mới, ống quần đều bị rách tung tóe.
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.