Tô Hiểu Mạn nghe ông nói như vậy thì gật gật đầu, cô biết Liễu Triệu Cường đã động tâm, đây là một chuyện tốt, hi vọng có thể thành công được.

Nếu như không thể thì còn có thể nghĩ biện pháp khác.

Trước mắt việc quan trọng nhất là thay đổi hình tượng và thanh danh của Tô Hiểu Mạn trong mắt các xã viên, tích cực làm nhiều chuyện tốt ở trong đội sản xuất, lực lượng tham gia của một đoàn thể là vô cùng quan trọng.

“Hiểu Mạn, ở lại ăn cơm.”

“Mợ, cháu không ở lại được, cháu phải đi về.”

Người mợ là Vương Xảo Tú muốn giữ Tô Hiểu Mạn ở lại ăn cơm, Tô Hiểu Mạn từ chối, nói đùa vài câu sau đó rời khỏi nhà bác cả.

Lúc sắp đi Vương Xảo Tú còn lôi kéo tay Tô Hiểu Mạn, khen bộ quần áo cô làm kia: “Vẫn là mấy cô gái trẻ như các cháu khéo tay, Hiểu Mạn nhà ta là một cô gái khéo tay, bộ quần áo này không kém bao nhiêu so với quần áo làm ở xưởng, nếu mà mang tới cửa hàng bách hóa để bán, khẳng định có thể bán được giá tốt.

Tô Hiểu Mạn rời nhà bác cả, nụ cười trên mặt Vương Xảo Tú vẫn còn chưa tan, nói với chồng của mình: “Lần này Hiểu Mạn tới nói gì với ông vậy?”

“Chắc không phải con bé muốn đi tới xưởng quần áo trong thành phố để làm đấy chứ, tay nghề Hiểu Mạn rất tốt, chỉ sợ con bé không thể chịu khổ mà thôi.”

“Bà cụ ở trong thôn chúng ta có cái máy may cũ, tôi thấy mấy cô gái trẻ đều muốn có chiếc máy may này tới đỏ con mắt rồi, trong xưởng quần áo có nhiều máy may, ngày nào cũng dẫm lên đến người còn mệt nữa là.”

Liễu Triệu Cường lắc lắc đầu, vừa hút thuốc vừa vắn tắt kể lại lời mà Tô Hiểu Mạn nói hồi nãy một cách ngắn gọn cho Vương Xảo Tú nghe.

Quả nhiên, ngay sau đó Vương Xảo Tú bật ra tiếng hô kinh ngạc: “Thật sự ư? Đây là lời nói, chính miệng Hiểu Mạn nhà chúng ta nói ra ư?”

Liễu Triệu Cường trầm mặc gật gật đầu.

Vương Xảo Tú thấy vẻ mặt của ông, trong lòng trầm xuống, cũng không có mở miệng nói chuyện thêm nữa, trong khoảng thời gian này, bà đã chứng kiến toàn bộ quá trình chồng mình bị nhục nhã trong đội sản xuất.

Bà là phụ nữ, đối với những chuyện này cũng có chút oán trách, khi thì oán trách xã viên (người dân trong thôn) không hiểu, cũng không cảm kích chồng bà, lúc thì cảm thấy chồng mình xen vào chuyện của người khác, chuyện không liên quan còn muốn ôm hết nợ lên người.

Đội trưởng đội sản xuất, miễn là không phạm phải sai lầm quá lớn, dù không có công lớn thì ngày tháng cứ như thế trôi qua mà thôi, cũng đỡ để người ta mắng ăn không ngồi rồi, làm chuyện linh tinh.

Một mảng khói bụi lớn yên lặng không một tiếng động rơi trên mặt đất, bị gió thổi tán loạn, Liễu Triệu Cường hơi híp mắt, nhìn chằm chằm đầu thuốc lá đã không còn thấy được ánh lửa trong tay, giọng nói có chút nghẹn: “Xảo Tú, hôm nay thư ký Lương tới khuyên tôi, tôi muốn từ bỏ.”

Vương Xảo Tú nghe vậy, thở dài một hơi, muộn phiền vẫn luôn lửng lơ trong lòng lúc này rốt cuộc cũng hạ xuống, cho dù trước kia ngày nào bà cũng ghét bỏ chồng mình làm việc lung tung, hay lo chuyện bao đồng, hiện tại mọi chuyện đúng như bà mong muốn rồi, nhưng bà lại không cảm thấy dễ chịu chút nào, phảng phất như lại có thêm muộn phiền khác đè trong lồng ngực.

Bà lấy bao giấy dầu trước đó Tô Hiểu Mạn đưa tới, mở ra, bên trong là bốn cái bánh bao nở bung màu sắc đậm đà, mùi đường ngọt ngào và mùi táo thơm lừng tỏa ra ngay lập tức át đi mùi thuốc lá khiến người ta phát sặc kia.

Liễu Triệu Cường vuốt vuốt sống mũi, con sâu đói trong bụng như bị đánh thức: “Cái này là gì?”

“Bánh bao Hiểu Mạn mang tới đây, là con bé tự tay làm, tay nghề của con bé này rất tốt.”

Liễu Triệu Cường cầm lấy một cái trên tay, xé hơn phân nửa đưa cho Vương Xảo Tú, còn mình thì cúi đầu cắn một miếng, bánh bao thơm ngọt như thể tan ra ở trong khoang miệng, hương vị ngọt thanh khiến cho nước bọt trong miệng tiết ra càng nhiều.

Vương Xảo Tú cũng nếm thử bánh bao đường đỏ này, còn lại thì để đó, chờ bọn nhỏ trong nhà trở về thì ăn.

“Thật là ngọt, con bé Hiểu Mạn này thật đúng là, chắc là cho không ít đường vào đây.”

“Ngon là được rồi, ăn ít chút, để lại ít cho bọn nhỏ, ngày thường muốn ăn những thứ này cũng chẳng có mà ăn.”

 Ở nông thôn, trừ bỏ những ngày lễ ngày tết, những ngày thường nào có được ăn món gì ngon.

Vương Xảo Tú không khỏi cảm thán: “Tới khi nào chúng ta mới có thể ăn những món như thế này hằng ngày, thì đó chính là những ngày hạnh phúc mỹ mãn nhất.”

“Có cơm, có gạo, còn có bánh bao…”

Liễu Triệu Cường dùng sức siết chặt nắm tay lại, khớp xương ngón tay nhô lên, ánh mắt ông kiên định, đột nhiên lên tiếng nói: “Làm! Về sau tất cả mọi nhà trong thôn đều có thể ăn những chiếc bánh bao như vậy, được ăn tất cả các loại bánh bao.”

Vương Xảo Tú bị tiếng nói to bất thình lình của ông làm cho hoảng sợ, sau khi lấy lại tinh thần thì khóe miệng không tự giác cong lên, ghét bỏ nói: “Tôi không muốn ăn bánh bao, tôi muốn ăn cơm tẻ.”

“Cơm, bánh bao, đều sẽ có hết.”

*

Sau khi Liễu Triệu Cường đưa ra quyết định xong, tới đại đội tìm thư ký Lương, khi đi tới huyện tham gia cuộc họp, xin lập một nhóm nhỏ trong đội sản xuất của bọn họ đi học tập, đi sang các công xã vượt trội khác học tập kinh nghiệm quản lý sản xuất.

Huyện phê duyệt đồng ý với ý kiến thành lập nhóm học tập, ngoài ra, ông còn xin được tron

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play