Diệp Thanh Đường lập tức giẫm lên bãi cỏ hoang và đi về phía dãy nhà,
sau khi nghe Ứng Như Ký giải thích, cô cảm thấy núi hoang này rất có ý nghĩa.
Cô chỉ vào cổng, hỏi: “Đây là hướng nhìn ra sân phải không?”
"Bình thường là ngồi hướng bắc quay mặt hướng nam."
Diệp Thanh Đường lấy điện thoại di động ra, mở la bàn lên, cẩn thận đo
đạc phương hướng bắc nam, sau đó mở máy định tầm, đo diện tích đại khái của nơi
này, ước chừng hơn 200 mét vuông.
Ứng Như Ký chỉ ra một mảnh, nói cho cô biết, dự định là xây nhà ở nơi
đó, diện tích không cần quá lớn, hai phòng ngủ, một phòng khách nhỏ còn có một
phòng bếp và phòng tắm là đủ. Bếp ở bên hông, dẫn thẳng ra sân, sân ở trước
nhà, ngoài bể nước, ghế gỗ, lò than… trong vườn còn có thể đặt giàn nho để giảm
bớt cái nóng mùa hè. Đến mùa thu khi nho chín, họ có thể thu hoạch rồi tự ủ rượu.
Diệp Thanh Đường kích động như muốn nhảy dựng lên, nóng lòng muốn thấy
ngôi nhà cùng với chiếc sân nhỏ: "Còn phải đợi bao lâu nữa, phải chờ một năm
nữa mới có thể bắt đầu xây dựng sao?"
"Nhà của chúng ta khác với xây dựng chung cư nên có thể bắt đầu
xây dựng sớm hơn." Ứng Như Ký cười nói: "Anh tự mình giám sát, hiệu
quả có thể càng cao hơn. Lý tưởng nhất, mùa đông này chúng ta có thể có thể đốt
lửa ngoài trời."
“Đây là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà em từng nhận được trong đời!”
Diệp Thanh Đường ôm chặt lấy anh.
Ứng Như Ký mỉm cười và đặt lòng bàn tay lên lưng cô ấy: "Tôi chỉ
không biết liệu cô Diệp có còn ở cùng tôi trong mùa đông này hay không
thôi."
Diệp Thanh Đường chớp chớp mắt: "Nếu không kéo dài đến lúc đó, anh
sẽ làm như thế nào?"
"Đầu tư rất mạo hiểm cho nên chúng ta nhận thức rõ tài năng của
mình." Anh cười nói.
Thời tiết oi bức, cây cối ở đây um tùm, muỗi nhiều, Ứng Như Ký bảo cô
lên xe, khi công việc ở đây bắt đầu thì đưa cô đến sau.
Trên đường về đi ngang qua vườn chè, Ứng Như Ký ghé qua xem tiến độ
công trình, mái dốc đã được san bằng, bao bọc toàn bộ khu vực, giàn giáo đã được
dựng lên trong khu vực, lưới bảo vệ màu xanh lá cây
Cách công trường không xa là dãy nhà gỗ tạm bợ, là nhà ăn, nhà ở cho
công nhân, phòng thiết bị, nhà kho.
Khi đến nơi, tình cờ các công nhân đang ăn cơm, có người không ăn cơm
trong nhà mà đang ngồi trên bậc thềm trước nhà với những chiếc bát cơm to bằng
inox.
Có một người phụ nữ đi tới, là một người phụ nữ trẻ trông rất xinh đẹp,
không tránh khỏi những ánh mắt đánh giá của người khác.
Ứng Như Ký tự nhiên chú ý tới, nắm lấy cổ tay cô, trầm giọng nói:
"Bên ngoài nóng lắm, ngồi trong xe chờ anh."
Hoàn cảnh công trường tương đối khép kín, đại đa số đều là đàn ông, những
người kia ánh mắt tuy rằng không có ác ý nhưng anh vẫn sợ Diệp Thanh Đường cảm
thấy không thoải mái.
“Em cũng muốn xem.” Diệp Thanh Đường nói.
"Công trường bụi lắm, đừng làm bẩn váy."
Diệp Thanh Đường gật đầu, xoay người trở lại trong xe ngồi.
Qua cửa kính ô tô, Diệp Thanh Đường nhìn thấy người phụ trách công trường
đã đưa cho Ứng Như Ký một chiếc mũ bảo hộ màu trắng, anh đội vào, giơ tay chỉnh
lại dây mũ.
Cô bật cười, lập tức lấy điện thoại di động ra, chụp qua cửa sổ.
Sau khi ngồi khoảng mười phút, Ứng Như Ký quay lại, mở cửa và bước lên
xe mang theo một luồng khí nóng.
Trên đường trở về thành phố, Diệp Thanh Đường hỏi Ứng Như Ký: "Anh
Ứng, tại sao anh lại đăng ký chuyên ngành thiết kế kiến trúc?"
"Bởi vì hơn mười năm trước, anh cho rằng các tòa nhà trong thành
phố đều là những hộp diêm giống nhau. Có cái thì xấu xí, có cái thì nhàm chán.
Có lần anh đem ý tưởng này nói với một người bạn học cấp ba. Cậu ấy nói có thể
để người ta trở về là đủ rồi. Cậu thấy nó xấu xí, vậy thì cậu thiết kế lại nó
đi?"
"Hóa ra anh dùng thủ đoạn công kích đã có từ lâu." Diệp Thanh
Đường cười nói.
Ứng Như Ký nhướn mày.
"Tuy nhiên, anh không nghĩ hộp diêm là xấu nhất. Hầu hết chúng
cùng lắm là tầm thường. Cái xấu nhất là..."
“Kiến trúc *Skeuomorph.” Ứng Như Ký nói tiếp: “Ví dụ như đĩnh vàng, tiền
đồng, chai rượu…”
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.