Sau 7h30 hôm đó, khách tham quan triển lãm lần lượt ra về.
Diệp Thanh Đường đang kiểm tra hàng tồn kho của cuộc triển lãm hôm nay trên
máy tính thì thông báo WeChat hiện lên trên điện thoại.
Tin nhắn của trợ lý Ứng Như Ký gửi, Thẩm Phỉ: Cô Diệp, triển lãm của cô
đóng cửa rồi hả?
Diệp Thanh Đường vội vàng trả lời: Cô Thẩm đang đứng ở cửa hả?
Thẩm Phỉ: Ừ.
Diệp Thanh Đường: Chờ một chút, tôi ra ngay đây. Lúc Diệp Thanh Đường chạy
tới cổng, Thẩm Phỉ đang đứng ngoài cổng soát vé, mỉm cười vẫy tay với cô.
Cô nhờ thực tập sinh kiểm tra vé, liếc nhìn phía sau Thẩm Phỉ, cười bình
tĩnh hỏi: “Cô Thẩm không đi cùng đồng nghiệp trong công ty à?”
“Tôi với Chủ tịch Ứng đi ăn tối với một khách hàng, sau đó tôi đi thẳng đến
đây luôn.” Thẩm Phỉ cười nói: “Tôi thích đi xem triển lãm một mình hơn, tôi
cũng tự do hơn lại còn không bị thúc giục.”
Thẩm Phỉ bước vào cửa, nhấc hành lý xuống, đi qua máy kiểm tra an ninh, ngượng
ngùng nói: “Tôi thấy trên vé ghi bảo tàng đóng cửa lúc 8 giờ, cho nên…”
Diệp Thanh Đường giải thích: "Sau 7:30 chúng tôi chỉ cho ra chứ không
cho vào."
"Như vậy có ảnh hưởng tới công việc của cô không?"
Diệp Thanh Đường cười nói: "Không có việc gì, sau khi bảo tàng đóng cửa
chúng tôi vẫn còn phải quét dọn nữa, hơn chín giờ mới tan làm —— cô có muốn tôi
dẫn đi xem một vòng không?"
"Không, không, tôi tự mình đi xem được rồi. À đúng rồi..." Thẩm
Phỉ cười nói: "Tôi nghe đồng nghiệp Tôn Miêu của tôi nói có một trò chơi
tính điểm..."
“Ừ.” Diệp Thanh Đường đi tới quầy thông tin lấy một tập tài liệu gấp lại
đưa cho Thẩm Phỉ: “Trên đó có manh mối, tìm được thì chụp ảnh đưa cho tôi xem.”
Cô cười nói bổ sung: “ Cô không tìm thấy tất cả cũng không sao, tôi sẽ cho cô một
chiếc hộp đen.
Thẩm Phỉ cười nói: "Để tôi thử trước xem sao."
Diệp Thanh Đường đưa Thẩm Phỉ đến lối vào của tòa nhà chính, sau đó quay trở
lại phòng nghỉ để tiếp tục kiểm tra hàng tồn kho
Đến tám giờ, Diệp Thanh Đường cử người đến địa điểm để nhắc nhở những người
tham gia triển lãm còn lại chuẩn bị rời đi, sau đó gửi một tin nhắn riêng cho
Thẩm Phỉ, nói với cô ấy rằng cô ấy vẫn có thể tiếp tục.
Khoảng tám giờ mười, Thẩm Phỉ mang theo ba cuốn sách đi đến quầy tính tiền ở
lối ra ở tầng một.
Diệp Thanh Đường đi tới giúp cô thanh toán hóa đơn tại chỗ.
Thẩm Phỉ bấm vào album ảnh, đưa cho cô xem, cười nói: “Diệp tiểu thư, cô
xem thử, đây có phải là mười địa điểm không?”
Diệp Thanh Đường lật xem những bức ảnh cô chụp, mười tấm không sót một tấm
nào.
Cô sững sờ trong giây lát.
Cô mỉm cười, lấy một túi vải lớn từ phía sau, đóng gói cả bộ bao gồm cả mô
hình Hiệu sách Liễu Nhất Giới, đưa cho Thẩm Phỉ.
Thẩm Phỉ thanh toán ba cuốn sách, vẫn ôm trong lòng, cười nói: “Xin lỗi đã
làm ảnh hưởng tới công việc của cô, tôi đi trước đây, nếu cô Diệp có việc gì
thì liên hệ với tôi qua Wechat nhé."
Diệp Thanh Đường cười nói: "Ừ. Trên đường về cẩn thận một chút."
Thẩm Phỉ rời khỏi lối ra và đi vòng ra bãi đậu xe phía sau.
Cô mở cửa ghế sau, cười đưa túi vải: "Ngài không tính tự mình vào xem
à? Đây là triển lãm thú vị nhất mà tôi đã xem trong năm nay."
“Để sau rồi tính.” Người đàn ông ngồi trong bóng tối thản nhiên đáp. Mở túi
vải ra, anh cụp mắt nhìn mô hình trong chiếc hộp mica.
-
Hội chợ sách kết thúc sau một tuần.
Mọi người t ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.