Lời tựa:
Nhìn bóng lưng xa dần của cô ấy, bên tai tôi bỗng vang lên những kí ức triền miên tôi đã quên từ lâu. Tôi đã từng phạm phải một sai lầm khiến chúng tôi như xa như gần, như những rung động bay đầy bầu trời vô biên, như ngọn đèn trong đêm mưa vô định. Nơi đâu mới là bến đỗ của tâm hồn, những vệt sao băng đẹp đẽ lướt qua trên bầu trời đêm nháy mắt đã biến mất. Đó có lẽ là một lời nói dối đẹp đẽ hoặc là một lời cầu nguyện tốt đẹp, mở ra những suy nghĩ bấy lâu nay luôn đóng kín, làm cho cảm giác dịu dàng lan đi. Tất cả đều như bong bóng hư ảo và thời gian sẽ chứng minh tất cả những điều đó.
-Tô Nhan Chi-
"Tiểu Bạch, chuyện này con cứ nói
trước với Chi Chi được không? Dì sợ con bé sẽ lo lắng." Mẹ Tô nhìn Cận Du
Bạch rồi nhẹ nhàng nói.
"Dì à, đây không phải là chuyện
nhỏ. Con cảm thấy dì không nên giấu Chi Chi." Cận Du Bạch nói.
Mẹ Tô gật đầu: "Dì biết, dì sẽ tìm
một lúc nào đó để nói với Chi Chi."
"Vâng."
Mẹ Tô cứ không vui mãi, Cận Du Bạch
không ngừng tìm chủ đề nói chuyện.
Anh cũng hiểu đạo lí là phải trấn an mẹ
vợ trước.
Tô Nhan Chi ở nhà chờ Lục Tinh Dữu rồi
cùng Lục Tinh Dữu đến công ty, ít nhiều cũng có thêm chút cảm giác an toàn hơn.
'Ding dong'
Chuông cửa vang lên, Tô Nhan Chi lập
tức đi về phía cửa, cô thật sự rất muốn gặp Lục Tinh Dữu.
Lục Tinh Dữu đang đứng ngay ngắn ở cửa.
Tô Nhan Chi mở cửa ra: "Là Tinh
Dữu sao ?"
"Chi Chi."
Cả hai người không hẹn mà cùng mỉm
cười.
"Chi Chi, cậu còn xinh đẹp và dịu
dàng hơn trong tưởng tượng của mình nữa."
"Tin ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.