“Nhớ mãi không quên ắt có dư âm…” là
cốt truyện bên trong tiểu thuyết. Còn câu “Nhớ mãi không quên, không có gì đọng
lại…” mới là cuộc sống bình thường. Người mà ta nhớ mãi không quên sẽ chỉ để
lại sự tiếc nuối. Quá khứ là thứ không thể quay lại mà chỉ có thể nhớ về. Chúng
ta hãy dừng lại ở đó. Ít nhất trong trái tim của em, anh sẽ mãi mãi là một nỗi
tiếc nuối, mãi mãi khó mờ nhạt đi. Em là một người cảm tính, cũng là một người
để ý những điều nhỏ nhặt. Vậy nên anh hãy ở lại trong trái tim em nhé! Hi vọng
khi chúng ta gặp lại nhau lần nữa sẽ là thời điểm mà anh đang hạnh phúc, và nếu
được, hi vọng ‘em’ và ‘anh’ có thể trở thành ‘chúng ta’.
–
Tinh Tinh
Tô
Nhan Chi nhếch nhếch khóe miệng không nói gì nữa, cô thực sự không ngờ Cận Du
Bạch sẽ thẳng thắn thừa nhận như vậy.
Tô
Nhan Chi lẩm bẩm trong lòng. Lần này anh ta đi Thanh Dục có thể có chuyện gì
đây? Nhất định là lại đi tán gái! Đúng là chết không thay đổi mà, thế nào cũng
phải trừng phạt một chút mới được.
Tô
Nhan Chi mải chìm trong mạch suy nghĩ của chính mình, trong đầu đã phảng phất
hiện ra hình ảnh. Cô nghiến răng nghiến lợi, đũa trong tay bị túm chặt đến mức
cảm giác như gân xanh trên tay đều vỡ ra.
Cận
Du Bạch liếc nhìn Tô Nhan Chi một cái, bị hành động của cô làm cho giật mình ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.