Lời
tựa:
Tuế
duật vân mộ, nhật nguyệt kì trừ(¹). Tôi nguyện một lòng chờ em từ sáng đến đêm, từ năm này qua
năm khác. Tình cảm tôi dành cho em không phải vì một khoảnh khắc thấy đẹp mà
nổi tình ý mà đó là sự rung động mãi mãi trường tồn. Tôi sẽ yêu em, mãi mãi yêu
em, bất kể qua bao năm tháng, đều sẽ yêu em như phút ban đầu.
(Tuế
duật vân mộ, nhật nguyệt kì trừ(¹):
Dịch nghĩa ‘Một năm đã kết thúc, ngày tháng cũng dần trôi qua’.)
--Cận Du Bạch
“Vậy thì quán này đi.” Cận Du Bạch
chỉ bừa một quán cơm.
Ôn Tinh Đàm nhìn rồi nói: “Vậy thì
quán đó vậy.” Nói xong liền kéo Cận Du Bạch vào bên trong quán cơm, chỉ lo sợ
anh lại đổi ý lần nữa.
“Cậu chủ, gọi món đi.” Ôn Tinh Đàm
nói.
Mọi sự quyết định đều giao cho Cận
Du Bạch. Để anh tự gọi, nếu không lát nữa anh không thích thì rất phiền phức.
Cận Du Bạch thở dài, bất đắc dĩ cầm
thực đơn món ăn trên bàn lên, nói: “Miến thịt hầm nhừ, sườn xào chua ngọt, gà Cung Bảo(²).”
(Gà Cung Bảo(²): món ăn nổi tiếng của Tứ Xuyên, Trung Quốc.)
Nhân viên phục vụ nhìn Ôn Tinh Đàm,
Ôn Tinh Đàm đưa tay ra hiệu: "Những món anh ấy gọi là được rồi.”
“Vâng thưa ngài, xin chờ một lát.”
Nhân viên phục vụ kính cẩn nói.
Món ăn được bưng lên bàn, Cận Du
Bạch chưa ăn được mấy miếng đã bỏ đũa xuống, hai tay khoanh trước ngực nhìn Ôn
Tinh Đàm.
“Anh ăn đi? Nhìn em làm gì.” Ôn Tinh
Đàm bị Cận Du Bạch nhìn chằm chằm nên cũng không dám ăn.
“Không ăn nữa, không ngon miệng.”
Cận Du Bạch lắc đầu nói.
Ôn Tinh Đàm nhếch mép cười: "Ăn
cơm cùng em thì không ngon miệng, ăn cùng chị Tô thì ngược lại nóng lòng không
yên chứ gì?”
“Nói luyên thuyên gì vậy?” Cận Du
Bạch nhếch miệng nói.
Nói luyên thuyên sự thật gì vậy? Ôn Tinh Đàm thầm thay anh bổ
sung thêm.
“Được rồi, được rồi. Không phải đi
cửa hàng thú cưng sao?” Cận Du Bạch lập tức đổi chủ đề.
Ôn Tinh Đàm bỏ đũa xuống, chu môi
nói: “Sao giờ lại hăng hái vậy?”
Cận Du Bạch nhìn Ôn Tinh Đàm, mỗi
người một việc đi ra khỏi quán ăn.
Ôn Tinh Đàm lập tức đi đến quầy
thanh toán rồi đi theo sau Cận Du Bạch.
Tô Nhan Chi mang thành viên mới về
nhà, vừa mới mở cửa ra đã thấy Lục Tinh Dữu gọi đến.
“Sao vậy Tinh Dữu?” Tô Nhan Chi một
tay ôm con chó một tay nghe điện thoại.
“Chi Chi, cậu không đến công ty làm
việc thật à?” Lục Tinh Dữu ở đầu dây bên kia nhẹ giọng hỏi.
“Không phải công ty không bắt buộc
điều đó sao? Nếu thế thì mình có thể làm việc ở nhà, vậy mình không cần phải
đến công ty nữa.” Tô Nhan Chi nói.
“Được thôi. Chi Chi, mình nói cho
cậu nghe cái này, hôm nay ở công ty có biến lớn.” Từ giọng điệu của Lục Tinh
Dữu có thể ngửi thấy đâu đó mùi hóng hớt.
“Biến lớn gì vậy?” Tô Nhan Chi rất
phối hợp hỏi.
“Giám đốc Tiểu Cận quay lại rồi.”
Lục Tinh Dữu để điện thoại gần lên miệng, nhỏ giọng nói.
“Giám đốc Tiểu Cận?”
“Đúng vậy, Chi Chi, cậu quên rồi
sao? Lúc trước mình có nói với cậu về tên giám đốc kì quái đó.”
“À, mình nhớ ra rồi.” Tô Nhan Chi
bỗng nhiên sực nhớ ra.
“Chi Chi, chỉ là cậu không nhìn thấy
cảnh tượng lúc đó thôi. Giám đốc Tiểu Cận ngỗ nghịch đó quay v ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).