Não Đường Vân Phàm cũng hơi phình
to, anh đang nghĩ có phải lúc nãy mình manh động không, nhưng cho em trai một
cái hôn trán thì có gì đâu chứ.
Đây không khác gì hôn một đứa bé,
anh căng thẳng dữ dội vậy làm gì?
Đường Vân Phàm tự thôi miên bản
thân, nhưng anh không thể quên lời Đường Thời Tô từng nói, càng vì cậu đã nói
nên lúc nãy mới bỗng dưng kích động.
Không cho anh quá nhiều thời gian
phân tích suy nghĩ, mắt Đường Thời Tô hướng ra phía sau anh.
Đường Vân Phàm nhanh chóng rút tay
về.
Qủa nhiên không lâu sau anh thấy
bóng của Dương Uyển Tú, bà đi về họ: “Ban đêm ra ngoài làm gì?” Trên mặt bà vẫn
vươn nụ cười, ánh mắt lộ ra sự dò xét.
Sắc mặt hai anh em đều hơi đỏ, bà
tinh mắt thấy Đường Thời Tô cầm một chiếc hộp trong tay: “Đây là pháo hoa à?
Con mua ở đâu đấy?”
Sự xuất hiện của bà như một ngọn núi
lớn đột ngột đè lên họ, có cảm giác ngạt thở, Đường Thời Tô trả lời: “Không
phải pháo hoa.”
Dương Uyển Tú nhớ ra hôm nay cậu ra
ngoài: “Buổi trưa con ra ngoài là để mua thứ này?”
Đường Thời Tô không ngờ lời nói dối
nhỏ bé của cậu chớp mắt đã bị vạch trần, mặt càng thêm đỏ, nếu cậu phủ định lát
nữa nói không chừng Dương Uyển Tú lại muốn hỏi tiếp, nên cậu vẫn nên thừa nhận
thì hơn.
Đường Vân Phàm liếc nhẹ sang cậu một
cái, trong đôi mắt chứa ý vị rõ ràng, cũng biết gạt người rồi.
Dương Uyển Tú cảm thấy họ hơi lạ,
không chỉ là mối quan hệ gần gũi hơn, họ như hai nam châm dính chặt nhau, người
khác rất khó nhìn thấu được bên trong có vấn đề gì.
Nhưng hai đứa con trai thì có thể có
vấn đề gì? Bà chỉ sợ Đường Vân Phàm dạy hư con trai bà nên quyết định ra xem
họ, nhưng chơi một cây pháo hoa nhỏ hiển nhiên không nằm ngoài phạm trù hư
hỏng.
“Bên ngoài lạnh vậy, vào nhà thôi,
ti vi sắp chuẩn bị đếm ngược rồi.”
Trong tiếng nhạc vang lên trong ti
vi, họ cùng ngồi trên sô pha, mọi người trong màn hình ca hát nhảy múa, MC lần
lượt đếm ngược.
“10... 9... 8...”
“3... 2... 1...”
“Năm mới vui vẻ!”
Trong ti vi, vô số pháo hoa cùng nở
rộ lên bầu trời, rực rỡ chói mắt không gì sánh bằng, Đường Vân Phàm nhận ra bàn
tay đang đặt một bên của mình bỗng dưng bị nấm lấy, anh đã quen với những sự
động chạm từ Đường Thời Tô, chỉ là động tác nhẹ nhàng muốn rút tay về nhưng anh
không làm.
Có thể là anh không dám làm ra hành
động lớn nên không rút ra, anh tự nhận mình không có suy nghĩ gì khác với Đường
Thời Tô, chỉ là sợ Dương Uyển Tú phát hiện điều gì mà thôi.
Suy cho cùng giác quan của phụ nữ
nhạy bén, nếu không phải cuộc sống trước mắt tạm thời che đôi mắt bà, e là
Đường Thời Tô luôn phải sống dưới sự kiểm soát từ bà, mà bí mật gì cũng không
thể giấu nổi.
Người phụ nữ luôn che giấu đè nén
bản thân thế này, một khi nổi giận sẽ rất đáng sợ.
Mấy hôm sau thỉnh thoảng Đường Vân
Phàm đi thăm viếng với Đường Chính Minh, có họ hàng, cũng có bạn hợp tác của
công ty, Dương Uyển Tú thường cũng sẽ đi theo.
Đường Chính Minh chỉ không thăm họ
hàng bên người vợ đã mất của ông, lúc Đường Chính Minh đón Dương Uyển Tú vào
cửa, cha Nhạc mẹ Nhạc đã gọi điện thoại cho ông, chỉ trích ông vô tình vô
nghĩa, đời này đừng dính dáng đến nhà họ nữa.
Nguyên chủ ghét Dương Uyển Tú, giận
lây Đường Thời Tô, đối với Đường Chính Minh vừa ghét vừa không thể cắt đứt, mất
mẹ rồi chỉ có Đường Chính Minh là chỗ dựa duy nhất của anh, nhưng Đường Chính
Minh lại là người vô tình.
Kiểu vô tình là chỉ cách đối xử với
vợ trước, ông vẫn quan tâm nguyên chủ, chỉ là không có nhiều thời gian dạy dỗ,
nguyên chủ có thái độ khiêu khích, một mặt đến từ chán ghét, một mặt xuất phát
từ nỗi khát vọng với người thân duy nhất trong tiềm thức, anh khát vọng được quan ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.