Đường Vân Phàm vô thức giơ tay lên,
vào lúc sắp chạm vào bờ vai của Đường Thời Tô thì lại đột ngột thu về.
Anh đoán giữa Đường Thời Tô và Lý
Thuần Thăng chắc là đã nói điều gì không hay, nếu không thì biểu cảm của Đường
Thời Tô sao lại thất vọng đến vậy.
Như bé mèo con bị bỏ rơi bên đường,
đôi mắt màu hổ phách chớp chớp, tủi thân nhìn anh.
Đường Vân Phàm khó xử trong lòng,
nhưng bảo anh trực tiếp đẩy Đường Thời Tô ra thì anh lại không nhẫn tâm, bất
lực hỏi cậu: “Cậu chưa ăn tối sao?”
Lòng nghĩ sao Lý Thuần Thăng không
cho cậu ăn rồi hẵng về.
Anh không ngờ là tự Đường Thời Tô
không ăn miếng nào.
“Em không ăn.”
Đường Thời Tô ôm chặt anh, nhẹ giọng
trả lời.
Thấy Đường Thời Tô không có dấu hiệu
buông tay, Đường Vân Phàm nhịn: “Xuống lầu đi xem có gì ăn không.”
Anh nói là mấy thứ chuẩn bị trong tủ
lạnh.
“Anh ơi, anh xuống chung với em
không?”
Đường Thời Tô quả thật dính người
q ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.