Xế chiều ăn cơm xong, Đường Thời Tô
ở chung phòng với Đường Vân Phàm giảng mấy chỗ
trọng điểm mà môn thi ngày mai có thể ra, thật ra giáo viên đều sẽ nhắc
sơ qua trước khi thi, nhưng không thể trực tiếp nói đề cho họ, nhưng Đường Thời
Tô đã làm qua số lượng lớn đề thi rồi, ngoại trừ mấy chỗ học thuộc lòng ra thì
những đề khác đều là chỉ là đổi cách ra đề mà thôi.
Hơn nữa sàng lọc phạm vi ra đề, đối
với cậu mà nói thật sự là chuyện không thể đơn giản hơn.
Nên lúc thi Đường Vân Phàm làm bài
vô cùng thuận lợi, chỉ cần phát huy bình thường, căn bản anh không lo sẽ rớt
khỏi mục tiêu mà Đường Chính Minh nói.
“Đề này em giảng anh đã rõ chưa?”
Dưới ánh đèn ấm áp, đường nét gương
mặt Đường Thời Tô được mạ lên một lớp ánh sáng nhàn nhạt, làn da cậu mịn đến
mức dường như chẳng có cả lông tơ, vầng sáng ánh lên đáy mắt màu hổ phách của
cậu, Đường Vân Phàm nhìn vào đôi mắt ấy có khi sẽ cảm thấy đáy mắt cậu thật ra
chứa thứ gì đó rất sâu sắc.
Đa số học bá giảng bài luôn luôn có
một đặc điểm, chính là thích nói đơn giản hóa đề bài, rất nhiều bước tính họ sẽ
nghĩ theo lý giải của mình, ngầm cho rằng người khác cũng sẽ biết.
Nhưng Đường Thời Tô thì khác, lúc
giảng bước làm bài thì cậu sẽ nói rõ chi tiết từng bước một.
Sau cái gọi là “liên thông linh
thức”, hiện tại cậu có thể suy nghĩ rõ ràng nhiều chuyện cùng một lúc, ví dụ
vừa nghĩ cách giải đề chính xác, cậu vừa có thể căn cứ theo tiếng lòng của
Đường Vân Phàm, quyết định ra bước nào phải giảng nhiều, chỗ nào không cần nói
nhiều trong khoảng thời gian nhanh nhất, nhằm đạt được hiệu suất cao nhất.
Chính vì kết hợp hoàn mỹ tư duy với
Đường Thời Tô, thỉnh thoảng Đường Vân Phàm sẽ sinh ra cảm giác vi diệu, cảm
thấy rất kỳ lạ.
Anh tin Đường Thời Tô không sai, nên
suy nghĩ này lại nhanh chóng bị đánh tan đi mất.
Giờ anh học, cũng không thể hiện lên
điều gì.
Tựa như anh chưa từng từ bỏ suy nghĩ
muốn rời khỏi thế giới này.
Lý do anh không có hành động gì, chỉ
là vì anh không nhẫn tâm đẩy một thiếu niên sạch sẽ như Đường Thời Tô cho Thẩm
Diệu bắt nạt.
Giống như anh sẽ không thỏa hiệp với
hệ thống động tay động chân với Đường Thời Tô.
Thân là người có giới hạn, bất cứ ai
cũng không thể vượt quá giới hạn của anh, cho dù là ai đi chăng nữa. Trừ điều
này ra, đáy lòng anh còn có nỗi bất an vi diệu, trong mờ mịt có dự cảm không
lành lôi kéo anh.
Tiếng giảng bài của Đường Thời Tô
không biết đã dừng từ khi nào rồi, lông mi dài hơi rũ xuống, đôi mắt màu hổ
phách nhìn anh, ánh mắt rất chuyên chú: “Anh?”
Đường Vân Phàm mất tập trung trong
phút chốc, căn bản không biết suy nghĩ của mình đã bị nghe rõ rồi.
“Cậu nói tiếp đi.”
Đường Vân Phàm bất động thanh sắc.
Đường Thời Tô hơi cong khóe môi, lộ
ra lúm đồng tiền, nở nụ cười rất động lòng người, nụ cười dành cho anh dường
như còn nhiều hơn trước.
Về sau Đường Vân Phàm không mất tập
trung nữa, trong vài khoảnh khắc nào đó anh sẽ chìm vào trong mâu thuẫn bên
trong con người anh, chỉ là rất nhanh anh lại điều chỉnh bản thân lại.
Ôn tập xong thì thời gian cũng không
còn sớm nữa, Đường Vân Phàm thấy hơi khát, cầm ly trên bàn uống nước.
Anh ngửa cằm lên, lộ ra yết hầu
chuyển động theo động tác uống nước của anh, uống nước xong, bờ môi ẩm ướt, ánh
mắt hơi lười nhác, lúc anh không phòng bị là dáng vẻ như vậy.
Có một cảm giác nói không nên lời.
Ánh mắt Đường Thời Tô như bị nam
châm hút lấy, ngơ ngác nhìn anh.
Đến mức mà Đường Thời Tô vừa giúp
anh ôn tập xong thì bị đá đi ngay, Đường Vân Phàm nghĩ ngợi, vẫn nói: “Buổi
chiều lúc cậu thấy Thang Hiển Văn có cảm giác gì?”
Đường Thời Tô cân nhắc trong lòng,
nghĩ ra ngay vài đáp án, suy cho cùng chuyện này cũng do cậu ta làm ra, Đường
Vân Phàm quan tâm cậu, cũng luôn thấy cậu rất lương thiện, trước giờ không biết
làm chuyện hại người.
Bề ngoài Đường Vân Phàm như không
quản chuyện gì, nhưng đối với chuyện của cậu, lần nào cũng quản, anh nói ít
nhưng làm nhiều.
Nói thật lòng thì Đường Vân Phàm còn
mềm lòng hơn cậu nhiều.
Đường Thời Tô trả lời: “Em thấy
Thang Hiển Văn chắc đã bị dạy dỗ.”
Đường Vân Phàm vẫn nhớ mặt mày lúc
trước của Thang Hiển Văn, anh nói rất bình thường: “Lúc cậu trông thấy mẹ của
Thang Hiển Văn, có phải không nhẫn tâm không?”
Thật ra Đường Thời Tô không phải
thế, nhưng cậu lại đồng ý.
Bởi vì Đường Thời Tô trong tiểu
thuyết sẽ “không nhẫn tâm”.
“Giữa người với người có khi chính
là như vậy, trước mặt người khác một mặt, sau lưng lại là mặt khác, chuyện hôm
nay tôi cảm thấy cậu không làm sai, thậm chí làm rất tốt.”
Đường Vân Phàm đã khẳng định cậu,
nói tiếp: “Cậu ta đã nhận sự trừng phạt nên có, nhưng cậu thấy người mẹ phía
sau cậu ta lại thấy bà ấy đáng thương, bởi vì gia cảnh cậu ta hiển nhiên ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).