Đại khái là cái tên này nằm ngoài dự
đoán của mọi người, cả lớp đều im lặng.
Tầm nhìn dồn dập hướng về người đó.
Vẻ mặt Đường Vân Phàm không đổi, nếu
muốn dùng cách này để làm anh khó xử, vậy thì đánh giá thấp anh quá rồi.
Chỉ cần anh không ngại, người ngại
sẽ là người khác.
Lớp phó thể dục nhìn anh, lại nhìn
Lý Bằng Quang và Thang Hiển Văn ồn ào, quở trách nói: “Ồn cái gì mà ồn, muốn
lên tự mình lên.”
Thái độ Thang Hiển Văn khá khinh
miệt, nói: “Đi thì đi, cũng không phải không biết đánh.”
Lý Bằng Quang nói hùa theo: “Còn hơn
người biết đánh bóng rổ lại không muốn ra một phần sức.”
Lớp phó thể dục hơi khó xử nhìn
Đường Vân Phàm.
Ý nhắm vào anh của họ đã rất rõ,
Đường Vân Phàm vốn không muốn để ý đâu, nhưng anh nhìn hai tên đấy vẫn đang
không ngừng làm nhục nhổ tóc trên đỉnh đầu anh thì...
“Được, tôi đi.” Đường Vân Phàm nói.
Trên mặt anh phủ một lớp lạnh nhạt,
trông có vẻ không hề quan tâm.
Hai người đắc ý bên kia chợt sượng
cả mặt.
Tiếp đó thì như làm đổ bình ngũ vị,
suy đoán các kiểu trong lòng.
Đường Vân Phàm biết đánh bóng rổ?
Nhưng họ chưa từng thấy anh chơi bóng rổ, không phải là vì giả vờ giữ thể diện
đó chứ?
Ôm suy nghĩ như vậy, họ chờ đến tan
học buổi chiều.
Lớp phó thể dục xách ba lô trong tay
tìm Đ� ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).