Đường Vân Phàm nhìn tay cậu nhiều thêm mấy giây, ngón tay Đường Thời Tô vô thức co quắp lại.

“Anh, sao vậy ạ?”

Có điều đeo nhẫn là tự do của Đường Thời Tô, tuy anh không mong Đường Thời Tô trở nên mê tín như Dương Uyển Tú cho lắm, nhưng vậy thì hơi quá đáng rồi.

Đường Vân Phàm nói: “Không có gì.”

Sau đó anh lại chú ý thấy sắc mặt Đường Thời Tô đã đỡ hơn rất nhiều.

Trong khoảng thời gian gần đây, vì thường xuyên bị bệnh mà sắc mặt Đường Thời Tô trắng bệch, gió thổi một cái thì như sắp ngã vậy.

Nhưng giờ trên mặt Đường Thời Tô đã có huyết sắc, trạng thái tinh thần cũng tốt hơn rồi.

Đường Vân Phàm còn muốn dúc kết lại ra gì đó, nhưng anh nói không ra, chỉ hiển nhiên cảm nhận được Đường Thời Tô có sự thay đổi.

Đường Thời Tô còn đang nhớ lại chuyện lúc nãy.

Cậu bất thình lình tiến vào một gác xép mộc mạc, chính giữa mặt sàn trải bằng ngọc thạch có một hồ nước trong, trong nước nổi lên những cánh hoa trắng không có lá, mùi hương thoang thoảng truyền vào mũi, như xông vào tiên cảnh.

Cậu còn chưa phản ứng được, thì nghe thấy một tiếng chuông khánh.

Một tiếng rất dài, chấn động đến mức từ đỉnh đầu con người đến dưới chân cũng có cảm giác giác ngộ.

Sau đó cậu nghe thấy một giọng nói già nua: “Là cậu, người có duyên.”

Giọng nói ấy tự giới thiệu: “Ta sớm đã đắc đạo thành tiên, thứ hiện tại là một tia ý thức tồn tại của ta,

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play