Khuôn mặt trắng nõn của Đường Thời
Tô phiếm hồng, hơi ngại ngùng.
Nhưng giọng cậu lại vừa mềm mại vừa
kiên định: “Em không sợ hắn.” Đây là trạng thái rất kỳ lạ, cậu
không muốn bộc lộ bản thân, nhưng cũng không muốn Đường Vân Phàm cảm thấy cậu
không có ích gì.
Đường Vân Phàm căn bản không biết
suy nghĩ rối rắm của Đường Thời Tô, ngón tay của anh chỉ mới chạm vào vành tai
của cậu, ngập ngừng một chốc rồi nhéo má cậu: "Cậu không sợ hắn, với cái
thân xác này của cậu bị hắn đánh hai cái đã tiêu rồi.”
Động tác của anh đã rất tự nhiên,
coi như chính thức bảo vệ Đường Thi Tô với tư cách là em trai của mình, hiện
tại chỉ là “dạy dỗ” chút thôi.
Đường Vân Phàm nhanh chóng rút tay
về, nhưng nhiệt độ trên má Đường Thời Tô vẫn tiếp tục tăng.
Vài con côn trùng kêu ríu rít từ bụi
cây được cắt tỉa gọn gàng, bỗng dưng có một giọng nói xa lạ vang lên: “Cậu
cậu—”
Đường Vân Phàm nhìn về hướng phát ra
giọng nói, thấy được là một nam sinh, đôi mắt của nam sinh hơi mở to, như đang
kinh ngạc.
Anh ngẫm nghĩ vài giây nhưng vẫn
không nhớ ra được người này là ai, cậu ấy bước mấy bước đã đi tới trước mặt
anh.
"Khó trách lần trước tớ cảm
thấy cậu rất quen mắt, vì cậu hay đi với cậu ta, tớ n ......(Còn tiếp ...)
Cậu sợ Đường Vân Phàm sẽ thấy cậu vô dụng.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).