Nghỉ đông Đường Vân Phàm không về
nhà họ Đường, Đường Chính Minh gọi điện thoại cho anh: “Con không tính về nhà
à?”
Đường Vân Phàm: “Về xem dì mới sao?”
Đường Chính Minh đè nén cơn giận:
“Vậy giờ con và Thời Tô ở chung thì tính là gì!”
“Đỡ hơn về nhìn sắc mặt dì mới,
không còn việc gì nữa con cúp trước đây.”
Đường Chính Minh chưa kịp nói, điện
thoại đã bị ngắt rồi.
Ông nhíu chặt mày, cô gái bên cạnh
vỗ nhẹ lên tay ông: “Con còn nhỏ, sớm muộn gì cũng sẽ hiểu được nỗi khổ của
anh.”
Đường Chính Minh nhìn lên bụng cô
ta, đã phồng lên độ cong rõ ràng, là con của ông.
Giọng ông dịu lại: “Em nghỉ ngơi cho
tốt, kệ nó có về hay không.”
Cô ta hơi nhìn ngó xung quanh, người
phụ nữ vốn ở đây đã rời đi, nơi này sau đây chính là nhà của cô ta.
...
Kể từ khi ở chung với Đường Thời Tô,
Đường Vân Phàm mới thật sự cảm nhận được năng lực của cậu.
Khoai tây cà chua tự động tách ra
trước mắt anh, thoạt nhìn một cái rất giống cảnh trong phim ma, Đường Vân Phàm
mới thắt tạp dề cho cậu xong thì phát hiện không có đất cho anh dụng võ.
Lúc trời lạnh ra ngoài tạo màn chắn
linh lực còn có thể giữ ấm, sự khủng bố trong năng lực của Đường Thời Tô nằm ở
đây, cậu có thể dễ dàng nghiền nát đồ ăn, cũng chắc chắn có thể dễ dàng nghiền
nát một người.
Nhưng người trước mắt, đeo tạp dề
hoạt hình anh chọn trong siêu thị, lúm đồng tiền thấp thoáng, cẩn thận bày đĩa
lên bàn... Tất cả những gì cậu thể hiện ra chỉ làm người ta liên tưởng đến sự
tốt đẹp của thiên sứ, chứ không phải năng lực khủng bố.
Rất nhanh đã sắp đến năm mới đầu tiên
họ đón cùng nhau.
Họ cùng đi dạo trung tâm thương mại
mua vài món đồ tết, lúc Đường Vân Phàm xách một túi đồ to đùng cuối cùng cũng
hơi có cảm giác đón tết ở thế giới cũ, anh cũng đã từng là người giúp xách đồ
tết.
Nhưng không có anh, chỉ có cha không
thích vận động ra ngoài với mẹ và chị, chắc chắn họ sẽ nhớ đến anh, chỉ tiếc
rằng anh chưa nói với họ một tiếng đã rời đi rồi.
Không dám nhớ lại, nhớ lại chỉ làm
tăng thêm nỗi nhớ thế giới cũ của anh.
Anh luôn tiếc nuối.
Dù hiện tại anh ở thế giới này gặp
được bạn bè thật tâm, yêu đương với Đường Thời Tô, nhưng cũng không thể xóa
nhòa vết tích anh đã từng sống trong thế giới ấy.
“Anh, anh ơi...?”
Giọng Đường Thời Tô chợt kéo anh từ
trong ký ức về hiện thực.
“Hửm?” Trên gương mặt chưa kịp che
giấu của anh để lộ một tia mờ mịt.
Đường Thời Tô kéo tay anh, ánh mắt
hơi thay đổi, nụ cười trên môi thì không: “Buổi tối anh muốn ăn gì ạ?”
Đường Vân Phàm tùy miệng nói: “Cà
tím xào thịt băm.”
Đôi mắt lơ đễnh lúc nãy của anh như
xuyên thấu lưới trần đi đến thời không khác, Đường Thời Tô biết anh đang nhớ
người của thế giới cũ.
Thế giới không có cậu, lại ghi chép
sự lớn lên của Đường Vân Phàm.
...
Đêm giao thừa, hai người họ phối hợp
với nhau nghiên cứu nấu cơm Tất Niên, sau khi ăn xong thì làm ổ trên sô pha xem
Xuân Vãn.
Đường Vân Phàm đắp thảm híp mắt xem
ti vi, cơ thể lười biếng dựa lên người Đường Thời Tô, Xuân Vãn một năm rồi lại
một năm ngày càng không hay, truy cầu lưu lượng quá mức dẫn đến chất lượng
chương trình giảm xuống.
Xem đến mơ màng buồn ngủ, Đường Thời
Tô thấy trạng thái của anh, nhỏ giọng hỏi: “Anh, muốn ngủ trước không?”
Đường Vân Phàm cố gắng mở mắt, anh
còn muốn chờ đếm ngược với Đường Thời Tô, nói: “Không ngủ, anh không buồn ngủ
chút nào ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.