Đương nhiên, đám nhóc kia không hài lòng lắm về loại giới hạn này của Tiêu Liêu, nhưng không vui cũng không thì làm sao? Cha mẹ hoặc ba của chúng đều cần mặt mũi, cũng hiểu được nỗi khổ tâm của Tiêu Liêu, đương nhiên không thể vì con của họ muốn chơi, mà đi gây phiền phức vô cớ cho người khác, cho nên đều giúp Tiêu Liêu kiểm soát hành vi của con mình.

Kiều Kiều ngưỡng mộ cách làm của Tiêu Liêu vô cùng, cảm thấy chính mình lợi rất nhiều, nếu không phải Tiêu Liêu ngăn cản, cậu đã đi theo mấy tên nhóc kia gọi Tiêu Liêu là anh rồi, dù sao cậu cũng hỏi qua tuổi tác của Tiêu Liêu, lớn tuổi hơn cậu, lớn hơn là có thể gọi là anh giống đám nhóc kia rồi. Tiêu Liêu đối với mạch não của cậu ta bó tay suýt nữa mồ hôi đầy đầu.

Bên này Tiêu Liêu cũng thực sự dành thời gian để yêu cầu Cụ đi cùng mình đến chỗ của tộc trưởng để thảo luận về vấn đề này, đề xuất của cậu là xây dựng một trung tâm trò chơi dành cho cả người lớn và trẻ em, thêm mấy cái ghế dài để cho người khác nghỉ ngơi, lại làm mấy món đồ chơi lớn hớn, ví dụ như cầu trượt, bập bênh, xích đu, máy đi bộ, xà kép, thậm chí là xà đơn – dành riêng cho các thú nhân.

Những thứ đồ đó đều là thiết bị thể thao thường thấy ở công viên, xét theo điều kiện khách quan ở đây thì cũng có thể dễ dàng chế tạo ra, cậu cũng đã giải thích rõ ràng ưu nhược điểm của nó cho tộc trưởng, hơn nữa sau khi hai người nói xong chuyện này, một số phụ huynh

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play