*Hùng hài tử (熊孩子): thuật ngữ internet,
dùng để chỉ những đứa trẻ nghịch ngợm, không hiểu chuyện (có thể hiểu như
nít ranh, ranh con, trẻ trâu các thứ)
“A?” Trên mặt hổ con đầy chấm hỏi, sau đó
cậu nhìn thấy con bướm mình nhắm trúng bay vụt qua mặt.
Con mèo lớn ngơ ngác nhìn con bướm bay
càng lúc càng cao, đột nhiên xoay mặt về phía thỏ con đang tủi thân dùng móng
vuốt nhỏ chỉ vào con bướm đang bay đi kia.
“Nó, nó bay rồi.” Khuôn mặt nhỏ nhắn
giống như sắp khóc.
Thấy vậy, thỏ con hơi bối rối, nhất thời
quên mất mình đang người ta đền, nhìn hổ con đáng thương vô cùng, chính mình an
ủi ngược lại cậu: “Không sao, con bướm của tôi cũng bay rồi, chúng ta có thể
cùng nhau đi tìm một con khác.”
“Cùng nhau tìm một con?” Hổ con không còn
tủi thân, mở to hai mắt nhìn thỏ con.
"Ừ, chúng ta cùng tìm một con khác,
cậu nhìn đi, bên đó còn rất nhiều, một, hai, ba, ha, có bốn con.” Thỏ con vươn
móng vuốt nhỏ trắng như tuyết chỉ vào bụi cỏ cách đó không xa. Hổ con ngẩng
đầu, thật sự thấy phía trên có mấy con bướm bay tới, cậu cũng nghiêm túc đếm,
sau đó ngạc nhiên cười nói: "Thật nha, có bốn con bướm."
"Vậy chúng ta cùng bắt đi."
“Ừm!” Hổ nhỏ gật mạnh đầu, khuôn mặt mèo
nho nhỏ rất vui vẻ.
Cậu nhanh chóng bò dậy từ trên người thỏ
con, còn dùng răng nanh nhỏ cắn nhẹ lỗ tai dài của thỏ, giúp cậu đứng lên.
Sau đó, hai đứa nhỏ vui vẻ cùng nhau đi
bắt bướm, Tiêu Liêu chứng kiến toàn bộ quá trình này, bất đắc dĩ cười lắc
đầu, hai đứa nhỏ này, xem ra không trông cậy được rồi.
Vì thế TIêu Liêu ngồi xổm xuống, đối với
hai đứa trẻ rõ ràng cũng muốn chơi đùa, nhưng tự chủ lại mạnh hơn xíu nói:
"Nơi có cát cách nơi này còn xa không?"
Chỉm ưng và hươu sao nhỏ kỳ quái liếc
nhau một cái, hươu sao nhỏ nói: “Không xa, chúng ta đã tới rồi mà."
Chỉ thấy đi vài bước về phía hoa cỏ mọc
khá rậm rạp, thân thể non nớt cúi xuống vạch một bụi cỏ ra, sau đó Tiêu Liêu
liền nhìn thấy một dòng suối rất nhỏ, dòng nước trong vắt, bên cạnh là một bãi
cát nhỏ.
Vẻ mặt Tiêu Liêu mừng rỡ, ôm hai đứa nhỏ
bước nhanh qua, ngồi xổm xuống bốc một nắm cát, chất cát mịn, hiển nhiên rất
thích hợp làm bàn cát dùng để viết.
Để mang cát về, cậu cố ý mang theo đồ có
thể đựng được cát, cho nên cậu bảo hai đứa nhỏ qua chỗ hổ con và thỏ con chơi
trước, nhớ đừng chạy quá xa, để mình lấy đủ cát xong sẽ đi tìm bọn chúng.
Hai đứa ưng nhỏ gật đầu, bước chân nhỏ
ngắn sung sướng đi tìm hổ nhỏ và thỏ con.
Tiêu Liêu nhìn bóng dáng của hai đứa nhỏ
biến mất trong bụi cỏ mới ngưng không nhìn nữa, chọn lấy một ít cát tương đối
phù hợp.
Cậu lấy ra một bao tải nhỏ, cho một ít
cát mình đã chọn tốt vào trong bao xong, lại ngâm bao vào trong nước, giũ sạch
bụi bẩn, làm như vậy vài lần là cát đủ sạch, nhưng lúc Tiêu Liêu đang muốn rửa
tay, liền nghe được tiếng rống giận sắc bén của thỏ con: “Các cậu mau trả lại
bướm cho tôi! Đó là do tôi bắt được!!!”
Tiêu Liêu giật mình, tay cũng không rửa,
ném xuống bao tải đựng cát, đứng lên chạy về phía truyền tới âm thanh kia,
nhưng cậu vừa đứng lên, trước mắt đột nhiên tối sầm l ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.