Trong nháy mắt, bầu không khí trở nên căng thẳng. Hơi nóng của cháo vẫn đang bốc lên. Lam Húc vẫn nhìn cậu chằm chằm, không gian yên tĩnh vài giây.

Lam Húc lại chợt cười rộ lên lộ ra hàm răng trắng sáng đều tăm tắp: "Tôi đùa với cậu thôi."

Anh đưa tay đùa nghịch đóa hoa màu đỏ trên bàn. Chuông bạc trên cổ tay phát ra tiếng "leng keng" rất dễ nghe.

Sở Thần An khôi phục tinh thần, cậu cũng nở nụ cười gượng. Nhìn nụ cười quyến rũ của Lam Húc, tâm lý hồi hộp sinh ra vài phần hoảng hốt.

Khuôn mặt hoàn mỹ của anh như đao gọt làm cho cậu không khỏi nhớ đến năm đó Lam Hoài trồng một bông hoa đỏ thẫm như cổ độc¹, trong không khí có mùi hương quen thuộc mà xa lạ…

Cổ độc¹ (蛊毒): Đề cập đến một chất độc phù thủy được điều chế bí ẩn.

Sở Thần An ngây ngốc, trong đầu cậu vang lên một tiếng "ong". Các loại hình ảnh hỗn tạp nhanh chóng xẹt qua, cậu mở to con ngươi linh động, đồng tử khẽ run lên.

"Sao vậy Thần An?" Lam Húc ân cần hỏi.

"Tôi thấy tinh thần của cậu không tốt lắm."

Đôi môi đỏ mọng của Sở Thần An hé mở, cậu ngây ngốc vài giây mới hoàn hồn. Cảm giác hoảng hốt và bất lực không biết tên dẫn dắt cậu, khiến cậu không biết làm sao.

Vừa rồi có một khoảnh khắc cậu hơi choáng váng, giống như thuốc mê vẫn chưa tan.

Cậu khẽ lắc đầu: "Không sao."

Sở Thần An cúi đầu chuyên tâm ăn cháo nhưng trong lòng suy nghĩ rất nhiều chuyện.

Trước kia rõ ràng cậu chưa từng gặp Lam Húc.

Sau khi ăn xong, Lam Húc bưng một chén thuốc trong suốt đến: "Thần An, đây là thuốc thanh nhiệt giải độc. Tôi thấy hình như cậu vẫn chưa khỏi hẳn, uống thuốc thêm hai ngày nữa đi."

"Được." Sở Thần An gật đầu.

Thuốc có hương thơm của một số loại thảo mộc thanh nhiệt nên sẽ không khó uống. Cậu không nghĩ nhiều, trực tiếp cầm chén ngoan ngoãn uống hết thuốc.

......

Cậu mượn cớ vẽ vật thực lén đi đến con đường nhỏ hôm qua gặp người phụ nữ váy đỏ. Sáng sớm trong trại vô cùng ẩm ướt, mấy đám mây trên đỉnh núi vẫn còn màu xám nhạt.

Không khí nơi này trong lành dễ chịu, có khi thì kèm theo tiếng chim ríu rít. Ngoại trừ cuối con đường nhỏ âm u này thì có lẽ nơi này là chốn bồng lai tiên cảnh hiếm có.

Cậu mang theo giá vẽ, thận trọng đi qua cửa mấy căn nhà. Kỳ quái chính là bây giờ đã hơn bảy giờ sáng nhưng không nhà nào mở cửa, hơn nữa còn không hề nghe thấy động tĩnh của con người.

Xung quanh yên tĩnh đến dọa người.

Mọi người đi đâu vậy?

Sở Thần An đi quanh nơi này vài vòng. Người phụ nữ váy đỏ lén chạy ra từ nơi gần đây, vậy có thể nhà cô cũng gần đây.

Cậu tìm từng nhà một, cuối cùng lại dừng bước trước một căn nhà trúc hẻo lánh, yên tĩnh.

Sở Thần An ngửa đầu thì thấy bóng dáng váy đỏ xuất hiện ở ban công lầu hai của nhà trúc.

Tay của người phụ nữ váy đỏ kia đặt trên lan can trúc. Biểu cảm ở đáy mặt phức tạp, nhen nhóm một chút hưng phấn và khát vọng trong sự sợ hãi.

Cô tới gần ban công, nửa người đưa ra ngoài. Cô nhìn xung quanh một vòng, cảnh giác hỏi Sở Thần An: "Cậu… Hôm qua cậu nói thật sao? Cậu sẽ giúp tôi trốn thoát chứ?"

"Hả?" Sở Thần An nhớ lại, gật đầu trả lời: "Là thật."

Không ít người trong đoàn của lão Lương bị thương trên đường đến bí cảnh. Hà Tuyết Sinh nói chậm nhất là một hai ngày sau sẽ lên đường về nhà để trị liệu, chậm rãi dưỡng thương.

Đến lúc đó cậu có thể nhân cơ hội này đưa người phụ nữ váy đỏ n�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play