Ngày hôm sau, Sở Thần An thức sớm.

Cậu dựa vào chiếc gối êm ái nhìn xung quanh căn phòng lớn và cổ điển này.

Hương thơm tràn ngập xung quanh, tấm màn cửa sổ màu trắng lộ ra ánh sáng quái dị, sát vách tường đặt hai cái tủ gỗ lim.

Nhà Lam Hoài cũng rất lớn nhưng phong cách khác với nhà Lam Húc.

Lần trước cậu tới phó bản này thì nơi này còn chưa có homestay, cậu đã ở tạm nhà của Lam Hoài.

Cậu nhớ tới lần đầu tiên cậu và Lam Hoài gặp mặt. Lúc ấy cậu vừa bị đồng đội lãng quên, dựa vào cảm giác phương hướng mới tìm được trại.

Người đầu tiên cậu gặp chính là Lam Hoài.

Khi đó Lam Hoài đứng trong ánh sáng, hắn cũng mặc trang phục màu tím lạnh lẽo, trang sức bạc trước cổ thỉnh thoảng lóe ra ánh bạc.

Sắc mặt Lam Hoài lạnh lùng u ám, đôi mắt chăm chú nhìn theo nhất cử nhất động của đống hành lý đi về phía hắn.

Lam Hoài rất cao, chờ Sở Thần An tới gần thì phát hiện mình chỉ cao đến cổ Lam Hoài.

Khí thế của hắn quá mức lạnh lùng khiến Sở Thần An không dám tiến lên bắt chuyện nhưng nơi này chỉ có Lam Hoài. Thế nên Sở Thần An hạ quyết tâm, tiến lên vài bước.

Hai gò má của cậu hơi giật, nhỏ giọng hỏi Lam Hoài: "Xin hỏi... Anh có biết ở đây có chỗ nào để ở lại không?"

"Có." Lam Hoài nhìn chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của Sở Thần An. Cậu giống như một con nai nhỏ yếu ớt lạc đường. Hắn lạnh nhạt nói: "Đi theo tôi."

Sau đó, Sở Thần An theo Lam Hoài vào nhà hắn.

Lúc đầu, họ không làm phiền nhau, chung sống hòa hợp.

Thân phận lúc ấy của Sở Thần An là nhiếp ảnh gia tự do. Mỗi ngày cậu đều đứng trước ban công nhà cao tầng của Lam Hoài chụp vài bức ảnh hoàng hôn.

Lam Hoài ngồi ở hành lang dài cách đó không xa, đọc một quyển sách cổ được khắc bằng tre. Sở Thần An cảm nhận được hắn cao thượng và thiêng liêng. Ánh sáng dịu dàng phác họa khuôn mặt như dao gọt của hắn, giống như một bức tranh.

Sở Thần An không khỏi ngẩn người, cậu cầm máy ảnh xoay người chụp Lam Hoài.

"Tách" một tiếng khiến Lam Hoài nghiêng đầu, hắn buông sách xuống liếc về phía Sở Thần An.

Trên mặt Sở Thần An mang theo vài phần lúng túng khi bị bắt gặp. Khuôn mặt cậu ửng đỏ, cười gượng: "Thật ngại quá. Tôi… Tôi chỉ nghĩ rằng anh trông rất đẹp nên tôi mới chụp ảnh."

Sở Thần An đứng ở phía trước ánh sáng, sau lưng cậu là ánh sáng vàng nhạt mông lung làm nổi bật làn da trắng sáng, tăng thêm một chút vẻ đẹp mơ hồ.

Đôi mắt của cậu rất đẹp khiến Lam Hoài nhìn thêm vài giây.

Trong mấy giây này, dường như thời gian đứng yên.

Lam Hoài ôn hòa cười rộ lên, khác hẳn với dáng vẻ lạnh lùng thiêng liêng vừa rồi.

"Không sao, cậu có thể chụp tùy ý."

Sở Thần An nhìn đến hơi sững sờ. Cậu tới đây ở nhờ mấy ngày nhưng đây là lần đầu

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play