Cậu dựa vai vào người phía sau, bên tai
lơ đãng truyền đến tiếng cười khinh thường.
Trong lúc hốt hoảng, cậu thấy rõ mặt
người phía sau.
Giống hệt Lam Hoài.
Con ngươi màu xanh biếc thâm sâu mà
quyến rũ, mùi hương mê hoặc thần kinh và suy nghĩ của cậu.
"Anh." Người phía sau cắn nhẹ
vành tai Sở Thần An: "Đến lượt em hôn."
Sở Thần An cảm giác sau lưng trở nên
lạnh lẽo, người phía sau đi tới trước mặt cậu, nhẹ nhàng hôn lên cánh môi cậu.
Cậu không thể lùi bước và bị hôn rất
lâu.
......
Chờ Sở Thần An mở mắt tỉnh lại thì đã
trở về homestay. Bầu trời ngoài cửa sổ đã tối tăm, xen lẫn gió đêm mát mẻ.
Cậu nhìn trần nhà sửng sốt vài giây mới
chậm rãi ngồi dậy.
Vừa rồi... Đó có phải là mơ không?
Tại sao cậu lại mơ như vậy? Mà lại còn
là hai người?
Hai má Sở Thần An đỏ lên, cậu xoa xoa
gáy, vẫn còn hơi hoảng hốt.
Lam Húc bưng bữa tối đi tới phòng Sở
Thần An, anh đã thay một lớp vải lót màu tím nhạt: "Thức rồi sao? Tôi mang
thức ăn ở dưới lầu lên cho cậu, đến ăn tối đi!"
Sở Thần An "ừm" một tiếng rồi
đi tới trước ghế trúc ngồi xuống, cậu nhận lấy cháo Lam Húc đưa cho, nhẹ giọng
nói cảm ơn.
Sở Thần An ăn một ngụm cháo nhỏ, hỏi:
"Tôi... Làm sao tôi quay lại được?"
"Ở trong sơn cốc¹ tôi vừa bôi
thuốc cho cậu xong thì cậu ngủ thiếp đi." Lam Húc chống cằm: "Sau đó
là tôi bế cậu về."
< ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.