Sở Thần An không dám chớp mắt, hàng mi dài cong vút của
cậu khẽ rung động. Trong đôi mắt linh động phản chiếu ánh sáng chói mắt và
khuôn mặt tuấn tú của Bùi Diễn.
Cậu sửng sốt hai giây mới phản ứng lại, vội vàng ngồi dậy
kéo ống quần lên trên đầu gối: "À, được, được..."
Bắp chân của cậu rất trắng, dưới ánh đèn bao phủ có vẻ
càng thêm trắng nõn, mịn màng.
Vết thương màu đỏ và tím trên đầu gối đang kết vẩy, tương
phản rõ rệt với làn da trắng nõn nguyên vẹn ở xung quanh tạo thành một ảo ảnh
rằng vết thương này rất nghiêm trọng.
Sở Thần An lại cẩn thận nằm xuống. Bởi vì không dám nhìn
thẳng vào mắt Bùi Diễn cho nên cậu dứt khoát nhắm chặt hai mắt lại.
Bùi Diễn nhìn vết thương trên đầu gối Sở Thần An thì nhíu
mày.
Dưới ánh đèn, Bùi Diễn có thể nhìn thấy rất rõ ràng,
khuôn mặt này xinh đẹp trắng trẻo này giống Trần An của hắn tới sáu, bảy phần.
Hắn nhìn khuôn mặt giống hệt Trần An kia thì cảm xúc không
tên lập tức đan xen dâng trào.
"Tách!"
Bùi Diễn bấm công tắc thiết bị, ánh sáng xanh của thiết
bị y tế nhanh chóng quét qua hai chân Sở Thần An.
Năm giây là kết thúc.
Hầu như Sở Thần An không có cảm giác gì, cậu cẩn thận mở
hai mắt ra thì đối diện với tròng mắt lạnh lùng của Bùi Diễn.
Tim Sở Thần An đập thình thịch, cậu vội vàng nghiêng đầu
sang một bên, vành tai bắt đầu ửng đỏ vì lo lắng, tay siết chặt vạt áo theo bản
năng.
Bùi Diễn vẫn thản nhiên nhìn cậu, chú ý từng động tác của
cậu.
"Được rồi." Bùi Diễn nói xong liền xoay người
đi lấy một tờ báo cáo trên một thiết bị khác.
Hắn lại nhìn chằm chằm Sở Thần An, nói: "Mô mềm bắp
chân bị tổn thương nhẹ, không có vấn đề gì lớn."
Sở Thần An thở phào nhẹ nhõm.
"Cảm ơn bác sĩ!" Cậu ngồi dậy, nhút nhát liếc
nhìn hắn rồi nhanh chóng rũ mắt xuống thì thầm.
Vậy cậu có thể đi về được chưa?
"Nhưng mà…" Bùi Diễn ngồi trên ghế văn phòng
đối diện Sở Thần An: "Miệng vết thương của cậu đã bị viêm, trước tiên phải
truyền một chai thuốc chống viêm."
Sở Thần An kinh hoảng ngước mắt lên, hai tròng mắt như
mắt nai giật mình, run giọng nói: "Cần phải truyền sao?"
Giờ phút này Sở Thần An rất muốn chạy trốn khỏi nơi này
nhưng nghiêng đầu nhìn cửa thì thấy nó đã bị đóng lại.
"Nhất định phải truyền sao?" Giọng nói của Sở
Thần An run rẩy, mềm nhũn. Cậu siết chặt mấy ngón tay.
"Ừm." Bùi Diễn nhìn chằm chằm dáng vẻ sợ hãi,
lúng túng của Sở T ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.