Sở Thần An được Thẩm Vọng ôm, bả vai cậu run nhẹ. Cậu còn chưa
kịp từ chối thì Thẩm Vọng đã khoác áo khoác đen của hắn lên người cậu.
Thẩm Vọng nhìn đôi mắt hoa đào linh động của Sở Thần An thì
ánh mắt trở nên u ám, hắn giúp Sở Thần An thay áo sơ mi trên người cậu. Ánh mắt
Sở Thần An run lên, hai gò má cậu chợt đỏ lên, nước mắt vẫn còn đọng trên mấy
sợi lông mi của cậu.
Động tác của Thẩm Vọng rất chậm. Sở Thần An rũ mắt, nắm chặt
vạt áo. Thời gian trôi qua lâu như nửa thế kỷ, Sở Thần An mới khoác được chiếc
áo màu đen kia.
"Sao họ vẫn chưa đến?" Giọng Sở Thần An pha lẫn
tiếng nức nở, nghe có vẻ vô cùng yếu ớt.
Thẩm Vọng thưởng thức khuôn mặt tuấn tú của Sở Thần An, hắn
rất muốn hôn lên hàng mi ướt đẫm của cậu: "Đừng sốt ruột, sẽ nhanh tới
thôi."
Nỗi sợ hãi trong lòng đã chiếm lấy sự cảnh giác của Sở Thần
An, cậu lo lắng nhìn chằm chằm cửa thang máy nhưng mãi vẫn không có động tĩnh.
"Chúng ta sẽ chết mất thôi." Sở Thần An nhìn cửa
thang máy tối đen yên tĩnh, vành mắt lại đỏ lên: "Xong đời rồi, tôi không
muốn chết..."
"Không đâu." Bàn tay Thẩm Vọng nâng gáy cậu, ngửi
mùi hương thoang thoảng trên người Sở Thần An: "Đừng sợ, nếu bác sĩ sợ thì
dựa vào người tôi ngủ một giấc đi. Khi thức dậy chúng ta sẽ ra ngoài."
Khuôn mặt Sở Thần An dán sát vào bả vai Thẩm Vọng, cậu cố
gắng điều chỉnh hô hấp của mình, hàng lông mi khẽ rung rung...
Họ đã bị mắc kẹt bên trong hai, ba tiếng. Trong lúc này Sở
Thần An đều ở trong trạng thái căng thẳng cao độ nên vô cùng mệt mỏi. Cậu dựa
vào trong ngực Thẩm Vọng, không hiểu sao lại cảm thấy rất giác an toàn. Thật ấm
áp.
Chỉ cần ôm lần này, chỉ một lần này thôi… Sở Thần An nghĩ
thầm. Nghe nhịp tim của Thẩm Vọng, cậu mới yên tâm nhắm mắt lại.
Rất nhanh Thẩm Vọ ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).