Sở Thần An không xoay người, cậu nhìn
đèn đường bên ngoài cửa sổ, cảm thấy gió đêm cũng không lạnh như vậy. Tay cậu
ôm lấy tay Tần Quyết đặt bên eo mình, nhẹ giọng đáp: "Được."
Tần Quyết hôn nhẹ lên cổ cậu, thong thả
mà triền miên. Bàn tay hắn nắm trọn bàn tay nhỏ bé của cậu, dục vọng chiếm hữu
mãnh liệt và tình yêu đan xen vào nhau. Hắn cẩn thận ôm hôn bảo bối mình trân
trọng như báu vật.
Sở Thần An xoay người nhìn vào mắt Tần
Quyết. Cậu cảm nhận được tình yêu nồng nhiệt, hai má đỏ lên rồi cúi đầu kéo
đồng phục bệnh nhân trên người mình.
"Em không cần uống thuốc
nữa."
Cậu đã khỏe mạnh.
Ý nghĩ này làm cho đáy lòng cậu mừng rỡ
và hưng phấn nhưng lại có cảm giác hoảng hốt mà không chân thật. Đây là khát
vọng mà cậu mong chờ khi nằm trên giường bệnh mười mấy năm nay.
Hai từ "sức khỏe" rất xa lạ
và nặng nề đối với cậu. Điều này có nghĩa là cậu không phải chịu đựng sự tra
tấn khủng khiếp của bệnh tật và cậu sẽ giống như những người bình thường, sẽ có
một tương lai tốt đẹp và yên ổn.
Cậu vừa kéo túi áo bệnh nhân của mình
bằng một tay, vừa ngơ ngác.
"Ừm." Tần Quyết vuốt ve hai
má cậu, cười nói: "Yên tâm! Sau này anh cũng không tiêm cho em nữa."
Những lời này khiến Sở Thần An ngẩn
người. Không hiểu sao khi nghĩ tới lần đầu tiên gặp Tần Quyết năm 13 tuổi, đôi
môi đỏ thẫm của cậu nở nụ cười dịu dàng xinh đẹp. Đuôi mắt xuất hiện vài giọt
nước mắt.
Ngón tay Tần Quyết lau nước ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.