Sở Thần An cúi đầu ngửi bó hoa hồng trong tay, hương thơm ngọt ngào xông vào mũi.

Cậu đùa nghịch vài cánh hoa, vẫn là xấu hổ nhét tấm thiệp trở lại bó hoa rồi ôm nó vào phòng.

Ánh sáng mặt trời xuyên vào cửa sổ sát sàn, bó hoa hồng được đặt trên bàn trước cửa sổ cũng được mạ một lớp màu vàng nhạt.

Sáng hôm sau.

Sở Thần An lại bưng một phần bữa sáng, kiên trì gõ cửa phòng Trình Hạo.

Vài phút sau, Trình Hạo mới mở cửa. Hôm nay sắc mặt của cậu ấy đã tốt hơn, ít nhất sẽ không trắng bệch đến dọa người như ngày hôm qua.

Trình Hạo mở cửa phòng, nhìn Sở Thần An và bữa sáng trong tay cậu thì lại không nói gì.

Sở Thần An: "Ăn sáng không?"

"Cảm ơn!"

"Không cần khách sáo."

Trình Hạo nhận lấy bữa sáng rồi lại đứng ở cửa chờ cậu rời đi. Cậu ấy thấy Sở Thần An còn đứng ở cửa thì hỏi: "Cậu còn có chuyện gì nữa không?"

Sở Thần An chỉ chỉ vào trong phòng: "Tôi có thể nói chuyện với cậu không? Về… Chuyện của đồ tể."

Trình Hạo vừa nghe được hai chữ "đồ tể" thì ánh mắt hiện lên một tia khác thường.

Ánh mắt khó hiểu của cậu ấy nhìn Sở Thần An, im lặng vài giây rồi nghiêng người cho Sở Thần An vào phòng.

Sở Thần An đi vào phòng lại ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc. Cậu nhìn bàn trà trước sofa, trên đó có mấy hộp gạc và kim chỉ y tế. Còn có mấy hộp thuốc viết chữ mà cậu không hiểu.

Trong đó có một hộp thuốc mà cậu biết, là thuốc mà Bùi Diễn cho cậu uống ở phó bản ba.

Đó là loại thuốc mười mấy nghìn một viên.

Trình Hạo bưng cho cậu một ly nước rồi nói: "Ngồi đi!"

"Được." Sở Thần An thu hồi tầm mắt không dám nhìn nhiều, ngồi xuống sofa ngoài cùng.

Cậu tùy tiện liếc mắt một cái lại thấy trong thùng rác cách đó không xa có đầy gạc bị nhuộm máu, mùi máu tươi xen lẫn mùi chua hôi

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play