Lam Húc tiện tay buông thuốc mỡ xuống,
xoay người ôm chặt eo Sở Thần An.
Sở Thần An vội vàng nắm chặt bàn tay
không an phận của Lam Húc, vành tai đỏ ửng, dịch sang bên kia: "Tôi không
muốn ba người ngủ chung. Tôi ngủ một mình."
Cậu vừa nói xong thì cánh tay mạnh mẽ
của Lam Húc như một sợi xích khổng lồ ôm chặt cậu. Cậu giống như con mồi bị cự
thú bắt được, giãy giụa vài cái lại phát hiện đối phương không hề nhúc nhích
thì cũng từ bỏ.
Cậu nắm chặt nắm đấm đánh bả vai Lam
Húc, bĩu môi, đưa lưng về phía anh.
Ngủ thì ngủ. Dù sao người chen lấn cũng
không phải cậu.
Cậu nắm chặt lấy bàn tay làm loạn của
Lam Húc. Khuôn mặt trắng nõn ửng đỏ, đôi môi đỏ mọng óng ánh nước càng thêm mê
người.
Lam Hoài nằm ở bên kia Sở Thần An. Đáy
mắt hắn mang theo một chút không cam lòng và không muốn. Nếu Sở Thần An không
muốn, có lẽ hắn còn có lý do để Lam Húc buông tha cậu nhưng bây giờ Sở Thần An
đã bắt đầu tiếp nhận Lam Húc, hắn cũng chỉ có thể chấp nhận.
Hắn đã mất cơ hội độc chiếm từ lâu rồi.
Sở Thần An nheo mắt, đôi mắt xinh đẹp
không biết đang nhìn ở đâu. Giống như là đang ngẩn người ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.