Trong khi các tu sĩ đang bàn tán xôn xao, thì không gian
phẳng lặng chợt nổi lên một trận gió to, đất đá bay mù trời, mang theo cả mùi
máu cùng mùi khói. Gió nhanh chóng cuốn hết đi mọi thứ rồi tan biến, tốc độ
nhanh tới mức khiến người ta không kịp phản ứng.
Tức Hi và Sư An giơ tay lên trước mắt chắn lại cơn gió lớn,
hai người bị ngọn gió đen này che chắn hết tầm nhìn. Lúc hai người thả tay
xuống thì phát hiện tất cả mọi người vẫn bình thường duy chỉ có Hạ Ức Thành ngã
trên đất là không thấy đâu nữa.
Tức Hi ngẩn người, nàng cắn răng nói: “Đây rõ ràng mới là
mục đích của hắn.”
Bên trong khách xá nơi xa, Thích Phong Tảo đang ở đó, hắn
nhấp một ngụm trà rồi thong thả nhìn ngọn gió đen cuộn tròn mình lại trên
giường. Một cơ thể nam nhân mặc y phục màu đỏ xuất hiện từ trong ngọn gió đen.
Cơ thể này vô cùng kỳ lạ, hình như y bị thương rất nặng, máu
ở trước ngực đã đông lại, tuy hô hấp ổn định nhưng vẫn bất tỉnh.
Thích Phong Tảo đứng dậy đi tới bên cạnh cơ thể kia, hắn tỉ
mỉ đánh giá một hồi rồi nhẹ giọng nói: “Không sai.”
Cuối cùng hắn cũng có được thân thể bất tử của Hạ Ức Thành.
Tinh Khanh Cung của núi Thái Chiêu trước giờ là một nơi yên
tĩnh, khó lắm mới có dịp không phải lễ Phong Tinh mà lại náo nhiệt thế này. Các
tiên môn tụ họp lại một chỗ, mỗi châu trong cửu châu chọn ra một vị đại biểu
tới trước điện, phía sau mỗi người còn có rất nhiều đệ tử.
Vị cô nương đang ngồi giữa điện Thượng Chương đó ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.