Sau đó, thanh kiếm hiến tế bởi hàng trăm sinh mạng thu thập được của mọi người đã được dâng lên cho Bạch Đế tôn thượng. Tất cả những người liên quan đến chuyện này đều giữ im lặng. Tuy nhiên riêng thiêu niên đã nảy sinh tâm ma.

Tất cả mọi thứ đều là vì vinh quang của Bạch Đế.

Giết người phóng hỏa vì lý do này cũng chỉ là sự hi sinh không đáng nhắc tới.

Trong vụ hỏa hoạn ở bữa tiệc cách đây không lâu thiếu niên đã thoát chết trong gang tấc và vừa mới tỉnh dậy sau một thời gian dài hôn mê. Có lẽ là bởi vì không thích người bị mù nên người thân đã lan truyền những tin đồn xấu về thiếu niên. Hoặc cũng có thể bọn họ cảm thấy vụ cháy là do người ngoài thành cố ý gây ra, vì để tránh việc thiếu niên lại bị hại, cho nên mới che giấu sự thật là hắn còn sống sót.

Có thể những kẻ hãm hại hắn không phải là người ngoài thành, nhưng quả thật nhờ sự che giấu này mà mạng sống của hắn mới giữ lại được.

"Nhưng mà rõ ràng đây là một thanh kiếm thất bại, đối với ma chủ nó không thể thay thế ý nghĩa của kiếm Bất Chu trở thành một công cụ để hắn kiểm tra muội được."

Khi Tức Hi và Sư An đang đi bộ trở lại khách điếm, Tức Hi nghi ngờ hỏi: "Ma chủ cần kiếm Bất Chu để làm gì chứ?"

"Kiếm Bất Chu rất ít khi chịu nhận chủ, huống chi hiện giờ ta vẫn còn sống mà thực lực hiện tại của ma chủ cơ bản là không đủ để kiếm Bất Chu cúi đầu quy phục hắn. Hắn biết rõ điều này cho nên lúc đầu hắn cũng không vội cướp đi kiếm Bất Chu. Như vậy là hắn ta muốn tự mình tạo ra một thanh kiếm thay thế kiếm Bất Chu."

Sư An phân tích, chàng khẽ cau mày, trên khuôn mặt lộ rõ sự nghiêm nghị: “Kỳ thật ta vẫn luôn cảm thấy kiếm Bất Chu không đơn giản chỉ là một thanh hung kiếm. Ta đã tra qua thư tịch cổ nói về kiếm Bất Chu, nó không phải do con người rèn ra. Ngàn năm trước, nó rơi từ trên trời xuống, đâm thẳng vào núi Bất Chu, gây nên hỗn loạn khắp thiên hạ, nên mới được gọi là kiếm Bất Chu."

Tâm trí Tức Hi chợt lóe lên, trong đầu nàng đột nhiên hiện lên những câu chuyện cổ mà gia tộc đã truyền lại.

"Gia tộc của muội... có một số truyền thuyết cổ xưa." Tức Hi nhớ lại những câu mà phụ thân yêu cầu nàng đọc thuộc lòng theo truyền thống của gia tộc: "Vào thời kỳ hỗn độn sơ khai, tất cả mọi thứ được trộn lẫn, sau đó chia thành trời và đất. Thần sống trên trời, người sống dưới đất, có con đường nối giữa hai nơi. Cực âm giết vạn người, cực dương cứu vạn người, khi hai cực gặp nhau thì cổng trời mở ra, người qua cổng sẽ thành thần.”

"Nếu truyền thuyết này là thật, kiếm Bất Chu từ trên trời rơi xuống có phải là cực âm không? Vậy theo truyền thuyết này, phải chăng ma chủ đang muốn mở ra con đường lên thiên giới? Hắn muốn trở thành thần sao?"

Giờ phút này tại Thanh Châu xa xôi, Triệu Nguyên Gia đã nửa say nằm sấp trên bàn. Lần này hắn rơi xuống khỏi vị trí anh hùng, hắn cũng hiểu rằng mình và Phó Đăng không thể đến với nhau được nữa. Vì trong lòng quá đau khổ nên hắn đã chạy đến Thanh Châu để thư giãn. Hắn đến thăm Thích Phong Tảo rồi hai người cùng uống rượu giải sầu.

Hắn cầm ly rượu lên, nhỏ giọng cười cười rồi buồn bã nói: "Quả nhiên là chuyện đời luân hồi. Năm đó ngươi nhận ra tai tinh rồi nói cho ta biết, vì trong nhà có việc gấp mà ngươi phải vội vàng trở về, cho nên ta đã tham lam công lao của ngươi. Nhiều năm như vậy ngươi không hề vạch trần chuyện này, để một mình ta hưởng vinh hoa. Cuối cùng ta vẫn phải nhận lấy báo ứng mà thôi."

Hắn giương đôi mắt lim dim say xỉn nhìn người đối diện trên bàn rượu, hắn thoáng khó hiểu mà hởi: “Nhưng hôm nay bá mẫu lại nói với ta… lúc đó ngươi không hề về nhà, vậy ngươi đã đi đâu hả Tiểu Thích?"

Thích Phong Tảo mặc y phục đen, hắn có một đôi mắt đen không đáy thăm thẳm như bầu trời đêm, khuôn mặt hắn tái nhợt như b�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play