Nghe vậy ánh mắt Sư An khẽ động, chàng hỏi lại: "Hắn ta ám sát muội ư? Chuyện từ khi nào vậy?"
"À... khoảng ba bốn năm trước thì phải?"
Sư An gật đầu không nói gì nữa.
Sau đó Tức Hi quay đầu nhìn Ninh Khâm đang nằm
trên mặt đất, nàng nghi hoặc nói: "Bây giờ huynh đang làm gì vậy hả? Trước
kia huynh muốn giết ta, hiện tại huynh lại muốn báo thù cho ta. Ta thực sự
không hiểu nổi huynh nghĩ gì."
Ninh Khâm cụp mắt xuống, hắn ta trầm mặc, cười
tự giễu rồi nói: "Muội đương nhiên không hiểu, muội thì hiểu cái gì
chứ?"
Lại nữa, lại tới nữa rồi, Tức Hi xoa
thái dương.
Một trong những lý do khiến mỹ nhân chỉ nên
ngắm nhìn từ xa chứ không nên đến gần là vì tất cả bọn họ đều thích nói lời mơ
hồ, nói một nửa rồi để ngươi đi đoán. Ngươi không nghĩ ra được thì họ sẽ cảm
thấy uất ức tủi thân.
"Được rồi, ta không hiểu động cơ của
huynh. Nhưng làm thế nào mà huynh có được thanh kiếm này hả? Còn lời nguyền và
trận pháp này của huynh nữa, đây không phải là chuyện mà dựa vào năng lực của
huynh có thể làm được." Tức Hi ngồi xuống, nàng nhìn thanh kiếm phủ đầy
nguyền rủa đã bị chém thành hai nửa trên mặt đất, còn cả phù văn hiến tế sinh
mệnh này nữa. Trong lòng Tức Hi tấm tắc cảm thán, thật là một lời nguyền vừa
mạnh mẽ vừa độc ác.
Ninh Khâm nhìn nàng ngồi xổm trước mặt mình
cúi đầu nghiêm túc nghiên cứu thanh kiếm, trong mắt hắn ta hiện lên một tia bi
thương.
Nàng đang ở rất gần hắn ta, nhưng tất cả những gì
nàng quan tâm lại là thanh kiếm đó.
"Muội không muốn hỏi ta những năm nay đã
đi đâu sao? Muội có biết khi ta nghe t ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.