Tối hôm đó, bên ngoài sấm chớp đùng
đùng, nhưng Thẩm Kinh Từ đã có một giấc ngủ bình yên trên chiếc giường êm ái.
Trần Trì Ngự thì ở phòng bên cạnh. Dường như trong lúc cô đang ngủ đã có một
hơi thở dần dần đến gần. 8h30 sáng, Thẩm Kinh Từ bị tiếng gõ cửa đánh thức,
giọng Trần Trì Ngự vang lên ngoài cửa, anh gọi tên cô.
Thẩm Kinh Từ mở mắt ta, khung cảnh
xa lạ khiến cô đờ đẫn trong vài giây, kí ức dần dần quay trở lại. Cô ngồi bật
dậy rồi nhìn ra phía cửa. Thẩm Kinh Từ lúng túng trong giây lát, giọng nói khi
mới thức dậy vẫn còn hơi khàn và nhỏ. Cô hét to về phía của : “Chờ...Chờ
một chút”.
Người ngoài cửa thấp giọng cười,
cũng không thúc giục cô nữa, anh chỉ nói: “Ra ngoài ăn sáng đi.”
Thẩm Kinh Từ vội vàng xuống giường
tìm dép lê, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Tối hôm qua, Trần Trì Ngự đưa cô về phòng,
anh bật đèn ngủ, nói với cô anh ở ngay phòng bên cạnh, có việc thì có thể đến
tìm anh bất cứ khi nào. Người đàn ông nở nụ cười vừa mệt mỏi vừa lưu manh, kéo
dài giọng. Có một bóng người cao lớn đứng ngay ở cửa, che hết tầm mắt cô.
Nhìn thế này thì ai nhát lắm cũng
không thấy sợ hãi nữa.
Sau khi Thẩm Kinh Từ tắm rửa xong,
cô đứng nhìn mình trong gương. Mái tóc hơi rối, Thẩm Kinh Từ chau chuốt lại rồi
mới chuẩn bị đi đến bàn ăn. Trần Trì Ngự ngồi vào bàn, anh đặt chiếc điện thoại
xuống. Mái tóc gọn gàng như mới gội nhưng chưa được sấy khô, trông vừa sạch sẽ
vừa sang trọng: “Ăn xong anh sẽ đưa em về.”.
Thẩm Kinh Từ lại nhìn lại lần hai,
cô ngồi xuống bên cạnh anh, hỏi lại xem anh có thuận đường không. Trần Trì Ngự
ngước mắt lên nhìn cô, nở nụ cười trêu chọc: “Không thuận cũng phải thuận.”.
Thẩm Kinh Từ xém chút nữa bị sặc. Sợ bị lộ nên cô nhét ngay một miếng bánh mì
vào miệng.
Trần Trì Ngự mua rất nhiều đồ ăn,
nhưng nhìn Thẩm Kinh Từ lại không có cảm giác thèm ăn gì cả. Một lúc sau, anh
buông đũa. Anh liếc nhìn những thứ trên bàn, rồi nhìn Thẩm Kinh Từ, tỏ vẻ không
hài lòng: “Ăn no chưa?”
Thẩm Kinh Từ uống hết ngụm sữa cuối
cùng rồi gật đầu với anh.
“Mới ăn vài miếng mà no rồi.” Trần
Trì Ngự đẩy một dĩa há cảo tôm đến trước mặt Thẩm Kinh Từ: “Ăn thêm đi.”
Thẩm Kinh Từ lặng lẽ nhìn anh, cô tự
hỏi một cô gái có thể ăn nhiều như vậy vào buổi sáng sao? Ngón tay cô hơi cong
lại, ấm ức trả lời: “Nhưng rõ là em đã ăn rất nhiều rồi.”
Anh cười nói: “Ăn như mèo ấy.”
Ngón tay cô càng cuốn cong hơn. Cô
yên lặng ngại ngùng nhìn đi chỗ khác.
Mặt đất bị ẩm sau cơn mưa, đọng lại
trong không khí một mùi rất đặc biệt. Bầu trời rất trong xanh, tòa nhà ký túc
xá như vừa được gột rửa sạch sẽ. Trên đường có nhiều vũng nước do đường có
nhiều ổ gà, nhìn như những “thung lũng nhỏ” trên đường.
Trần T ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.