Tới tận lúc chuông vào học vang lên vẫn chưa
thấy bóng dáng Khâu Sam Nguyệt đâu.
Điện thoại Thẩm Kinh Từ vang lên thông báo tin
nhắn.
Khâu Sam Nguyệt: [Tôi tới hàng trước ngồi đây,
tôi không quay về làm bóng đèn đâu!!]
Tiếp sau tin nhắn là hàng loạt những biểu
tượng icon đập bàn giận dữ.
Thẩm Kinh Từ ngẩn ra, sau đó phát hiện bị nói
trúng tim đen.
Cô nhịn không được muốn cuộn người lại. Nhưng
một lát sau điện thoại lại vang lên.
Cô thẳng eo, nhìn thấy Khâu Sam Nguyệt gửi một
tấm hình tới…
Trong lớp học đông đúc, hình ảnh camera dừng
lại ở góc cuối.
Thẩm Kinh Từ mặc một chiếc áo len tự đan màu
hồng xám, cô nằm ghé trên bàn, ngoan
ngoãn hướng mặt ra bên ngoài cửa sổ.
Mà người đàn ông bên cạnh mặc một thân màu đen
lãnh đạm, quai hàm tinh tế nhẵn nhụi, tóc ngắn để lộ xương mày sắc bén, cả
người thản nhiên dựa vào ghế, hơi nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, đuôi mắt
tràn đầy ý cười.
Ở trung tâm bức ảnh, anh vươn tay ra, như muốn
chạm vào tóc cô.
Trái tim Thẩm Kinh Từ đập điên cuồng, lòng bàn
tay khô ráo ấm áp trong ảnh chụp như hiện ra.
Khâu Sam Nguyệt: [Rất xứng đôi.]
“Bụp.” Điện thoại không được cầm chặt mà rơi
xuống.
Thẩm Kinh Từ vội vàng giữ nó lại, chân tay
luống cuống, cả người tê dại.
Nghe thấy động tĩnh, Trần Trì Ngự chống tay,
lười biếng nhìn qua.
Thẩm Kinh Từ vô thức liếc sang bên cạnh, tầm
mắt hai người chạm nhau.
“Hửm?” Anh thản nhiên hỏi.
Tầm mắt Thẩm Kinh Từ vô thức nhìn tới đầu ngón
tay cạnh huyệt thái dương.
Nhưng sắc mặt Trần Trì Ngự rất thản nhiên, như
chẳng có chuyện gì cả.
Nói không chừng chỉ l� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.