Hơn năm giờ sáng, Audrey tỉnh giấc.
Nàng ngẩng đầu nhìn xung quanh, trên chiếc giường chung lớn, mười mấy đứa trẻ khác vẫn đang say ngủ.
Nàng là người duy nhất đã thức dậy.
Những đứa trẻ này đều ở độ tuổi từ bảy đến mười hai.
Chiếc giường vốn không rộng rãi lại chen chúc đến mức chật ních, tiếng nghiến răng, tiếng nói mớ, tiếng ngáy vang lên không ngớt, như một khúc hoà âm làm phiền lòng người ta, khiến Audrey khó có thể ngủ yên.
Nàng lặng lẽ chịu đựng, cho đến khi vầng sáng của ngọn đèn dầu hắt những chiếc bóng chập chờn lên vách tường ẩm ướt.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân của quản sự Martha đang đến gần.
Audrey vội vàng ngồi dậy, dùng cánh tay gầy gò lay lay người bạn đang nói mớ bên cạnh.
Hôm nay là ngày quyết định vận mệnh, ngày kiểm tra thiên phú vu sư được tổ chức ba năm một lần.
Audrey là một người xuyên không.
Nhưng nàng không phải kiểu đoạt xá (cướp đoạt thân thể), mà là xuyên không đến bụng mẹ.
Thế giới này đối với nàng vô cùng chân thật, tựa như một cuộc đời thứ hai sau khi ký ức kiếp trước thức tỉnh.
Ban đầu, nàng cứ ngỡ mình đã đến thời trung cổ, hằng ngày chỉ có bánh mì đen thô ráp và canh đậu.
Dưới chế độ cấp bậc nghiêm ngặt, quốc vương và giáo hoàng ở trên đỉnh, kế đến là quý tộc và kỵ sĩ, thương nhân là tầng lớp ở giữa, còn dưới đáy là những dân tự do và nông nô sống theo kiểu ăn bữa hôm nay lo bữa ngày mai.
Còn Audrey, nàng là tầng lớp dưới chót của đáy xã hội, một đứa trẻ bị vứt bỏ có thân phận chỉ tốt hơn nô lệ một chút.
Sau khi được Martha nhặt về trại trẻ mồ côi, nàng buộc phải ký khế ước bán thân ngay khi đủ tuổi.
Vận may tốt thì sẽ được làm hầu gái cả đời, còn xui xẻo thì bị bán vào các xưởng đen, bị dày vò đến chết trong môi trường độc hại.
Công nhân ở thời đại này thực sự đang phải bán mạng để kiếm tiền.
Trại trẻ mồ côi sẽ rút hơn bảy phần tiền lương, cho đến khi họ chết hoặc rời khỏi thành phố này.
Cơ hội duy nhất để thay đổi vận mệnh là được kiểm tra ra thiên phú kỵ sĩ hoặc vu sư, nhưng xác suất này lại vô cùng nhỏ bé.
Đây là lần đầu tiên Audrey thấy Martha có vẻ mặt hiền hòa đến vậy.
Suốt ba ngày qua, chẳng có ngọn roi nào quất xuống người bọn nhỏ.
Giờ phút này, Martha đang nhìn chằm chằm vào lũ trẻ đang ăn ngấu nghiến, ánh mắt khiến người ta phải sởn tóc gáy.
“Bà Martha rất muốn trong chúng ta có thiên phú giả.” Sibyll, người đang gặm bánh mì đen bên cạnh, nhỏ giọng nói thầm.
Sibyll nói không sai.
Martha đúng là đang mong mỏi sẽ có một thiên phú giả xuất hiện.
Bất kể là kỵ sĩ hay vu sư.
Chỉ cần có một người thôi, bà ta sẽ nhận được một khoản tiền thưởng kếch xù.
“Bà ta nhìn chúng ta cứ như nhìn mấy con dê đợi làm thịt vậy.” Audrey thấp giọng đáp lời.
Sibyll lớn hơn Audrey hai tuổi, có mái tóc nâu và mặt đầy tàn nhang, là người bạn duy nhất trong trại trẻ mồ côi có thể nói chuyện được vài câu với Audrey.
Mái tóc bạc khác thường của Audrey óng ả như lụa, đã thu hút không ít sự ghen ghét.
Lũ trẻ lớn hơn do Judy cầm đầu thường xuyên bắt nạt và cô lập nàng.
Với ký ức từ kiếp trước, Audrey hiểu rõ một điều: lần đầu tiên bị bắt nạt tuyệt đối không được thỏa hiệp, nếu không, những lần sau sẽ chỉ càng lúc càng tồi tệ hơn.
Vì vậy, khi Judy khiêu khích, nàng đã không do dự phản kích, dù cho bị đánh thảm hại cũng không hề sợ hãi một chút nào.
Tuy đã hoàn toàn đắc tội Judy, nhưng việc đó cũng khiến đối phương hiểu rằng nàng là một kẻ khó xơi.
Tuy nhiên, những trò gây khó dễ ngấm ngầm thì chưa bao giờ dừng lại.
Cướp bánh mì, làm bẩn quần áo, hắt nước đá lên giường…
Quy luật sinh tồn trong trại trẻ mồ côi còn trần trụi hơn những gì người ngoài tưởng tượng.
Judy mười lăm tuổi sở dĩ kiêu ngạo như vậy là vì nàng ta đã có thể mang lại lợi ích cho Martha.
Nàng ta đang làm hầu gái hạng ba trong nhà một quý tộc nhỏ, mỗi tháng đều phải nộp hơn một nửa tiền lương.
Đối với một cây rụng tiền như vậy, chỉ cần không xảy ra án mạng, Martha trước nay vẫn luôn mắt nhắm mắt mở cho qua.
“Sao hôm nay ngươi im lặng thế?” Sibyll rửa mâm xong quay lại, nhận thấy Audrey trầm mặc một cách dị thường.
“Ta đang suy nghĩ, nếu như mình được kiểm tra ra có thiên phú thì tốt rồi.” Audrey hoàn hồn.
Sibyll nhăn mũi: “Thà cầu nguyện được chọn làm hầu gái còn hơn. Như vậy thì Judy cũng không dám bắt nạt chúng ta nữa.”
Audrey lại thất thần một lần nữa.
Người ta thường nói người xuyên không sẽ có bàn tay vàng, nhưng còn nàng thì mãi chẳng thấy đâu.
Ngay lúc nàng sắp từ bỏ hy vọng thì bàn tay vàng đột nhiên được kích hoạt, hóa ra nó đã luôn nạp năng lượng suốt hơn bảy năm qua.
Mỗi khi nhắm mắt, nàng lại có thể nhìn thấy một chiếc cúc áo lớn màu vàng kim ở sâu trong tâm trí.
Chỉ cần nhìn chăm chú vài giây, chiếc cúc áo sẽ biến thành một cánh cửa thật lớn, tỏa ra một lực hấp dẫn khó tả.
Chiếc cúc áo này cực kỳ giống với Thần Khí Không Gian Miêu trong một trò chơi mà nàng từng chơi ở kiếp trước, công năng của nó cũng tương tự.
Sau khi bổ sung năng lượng, nó có thể giúp người dùng xuyên qua những thế giới khác nhau.
Phát hiện này khiến Audrey thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì tính mạng cũng được đảm bảo.
Sinh tồn ở thế giới này quá khó khăn.
Nếu hôm nay không kiểm tra ra thiên phú, Judy chắc chắn sẽ không để nàng thuận lợi trở thành hầu gái. Nếu bị bán vào xưởng, có lẽ nàng sẽ không sống nổi đến tuổi trưởng thành.
Vốn dĩ kế hoạch của nàng là nếu không được thì sẽ chạy trốn, nhưng một đứa bé gái bảy tuổi lưu lạc một mình chỉ có càng chết nhanh hơn thôi. Bây giờ đã có Không Gian Miêu, ít nhất nàng cũng có thêm một đường lui — dù cho thế giới phía sau cánh cửa kia nàng cũng hoàn toàn không biết là gì.
Nhìn từ góc nhìn của thượng đế, trẻ em từ khắp nơi trong thành Brano đang đổ về quảng trường trung tâm.
Audrey đi theo Sibyll, cùng những đứa trẻ khác bị Martha dùng dây thừng xâu lại thành một chuỗi rồi dẫn đi. An ninh trong thành không tốt, cách làm này tuy tàn nhẫn và mất mặt, nhưng lại an toàn hơn.
Martha khoảng bốn mươi tuổi, thân hình mập mạp như một khối bột lên men quá mức, trên chiếc mũi cà chua còn có một nốt ruồi thịt mọc sợi lông đen dài.
Hai cây roi gai đeo bên hông phát ra tiếng leng keng khi bà ta bước đi.
Mỗi đứa trẻ ở đây đều từng nếm mùi roi vọt của bà ta, nên giờ phút này tất cả đều im như ve sầu mùa đông. Trước mặt Martha, các nàng chẳng khác nào những con rối vô hồn.
Trại trẻ mồ côi này do vài vị phu nhân quý tộc giúp đỡ, và chỉ nhận các bé gái sơ sinh.
Sau khi đủ tuổi, Martha sẽ đưa chúng đi làm hầu gái, những ai không được chọn sẽ bị bán đi.
Dần dà, Martha đã biến nơi này thành sản nghiệp tư nhân, hơn nửa số vật tư được quyên góp đều chảy vào túi của bà ta.
Đối với bà ta, chỉ cần bọn trẻ không chết đói quá nhiều là được, dẫu sao lúc nào cũng có thể nhặt về những đứa mới từ ngoài đường.
Nửa giờ sau, họ đã đến quảng trường lớn màu xám.
Dòng người chen lấn xô đẩy, tất cả trẻ em có độ tuổi phù hợp trong thành đều tập trung tại đây.
Martha híp mắt nhìn xung quanh, sợi dây thừng trong tay đang buộc mười chín đứa trẻ của trại.
“Năm nay ít người hơn ba năm trước nhỉ.” Bà ta lẩm bẩm một mình, “Lần trước kiểm tra ra được ba học đồ vu sư, không biết năm nay sẽ có mấy đứa đây.”
Môi Audrey trắng bệch.
Bước chân của người lớn quá sức đối với một đứa trẻ bảy tuổi, nàng không thể không chạy chậm để đuổi kịp.
Nửa mẩu bánh mì đen và bát canh đậu từ bữa sáng sớm đã tiêu hóa gần hết, lúc này nàng vừa mệt vừa khát.
Nghe Martha nói vậy, nàng kinh ngạc trừng to mắt.
Quảng trường đã đông trẻ em đến mức gần như không còn chỗ đứng, vậy mà ba năm trước còn đông hơn thế này sao?
Điều kinh khủng hơn là, trong số hàng nghìn người đó chỉ có ba người là thiên phú giả.
Tim nàng chợt đập nhanh hơn.