Dù Lâm Túc đã nói thế, nhưng sau khi
tiến vào thành bang một lúc, hắn vẫn bị binh sĩ tuần tra bao vây.
“Tóc vàng mắt xanh, ngươi tên gì? Làm
nghề gì?” Binh sĩ dẫn đầu dò xét mái tóc và đôi mắt vô cùng nổi bật của Lâm
Túc, cất tiếng hỏi.
“Ta tên Ngải Phàm, là một… thợ săn.”
Lâm Túc dắt ngựa của mình trả lời: “Có vấn đề gì sao?”
“Thủ lĩnh, hình như người chúng ta phải
bắt là một Luyện kim sư.” Một binh sĩ đứng sau lưng binh sĩ dẫn đầu kia cất
lời.
“Thợ săn?” Binh sĩ dẫn đầu quan sát Lâm
Túc từ trên xuống dưới, sau đó nói: “Tay chân ngươi gầy thế này e rằng ngay cả
ta cũng không đánh lại thì có thể săn cái gì? Săn thỏ sao?”
“Không, săn giết ác ma.” Lâm Túc cười
nói: “Chính là ác ma hút máu chuyên chống đối với Giáo đình.”
Những binh sĩ khác không hiểu chuyện
gì, chỉ có binh sĩ dẫn đầu hơi thay đổi sắc mặt: “Ngươi biết sự tồn tại của
sinh vật đó? Ngươi chứng minh bằng cách nào?”
“Xin đắc tội.” Lâm Túc xoay ngón tay,
dưới tình huống tất cả mọi người đều không kịp phản ứng, một con dao găm nhỏ
nhắn đã kề sát lên cổ binh sĩ dẫn đầu.
Những binh sĩ khác vội vàng nâng kiếm
muốn đề phòng, nhưng Lâm Túc đã rụt dao găm lại rồi cười nói: “Bây giờ ngài đã
tin rồi chứ?”
Bản lĩnh của hắn thật sự khá cao thâm
khó lường, binh sĩ dẫn đầu vẫn còn hơi ngơ ngác, dù sao cảm giác bị một con dao
găm lạnh như băng kề lên cổ cũng hơi nguy hiểm.
Nhưng việc này cũng thật sự đã chứng
minh được người ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.