Sau ba ngày, Lữ Ương quay lại báo cáo kết quả điều tra
cho Lâm Túc: “Thiếu chủ, là tên hầu ngày thường phụ trách rửa bát đĩa chén trản
bị người ta giả mạo, lúc ta tới thì hắn đã chạy mất rồi, xin lỗi Thiếu chủ, lão
phu không tóm được hung thủ.”
“Sau đó thì sao?” Lâm Túc buông bút, sắp xếp xong trang
giấy trên bàn rồi mới hỏi.
Lữ Ương chắp tay đáp: “Lão phu đã phái người đi điều tra
hành tung của kẻ đó rồi, nếu gặp hắn ta, chắc chắn sẽ giết ngay lập tức.”
Lâm Túc nhìn ông ta, nhìn tới mức Lữ Ương phải cảm thấy
chắc mình làm sai ở đâu đó, hắn mới nói: “Lữ sư phụ có thể kiểm tra từng nhân
sĩ trong viện. Ta hy vọng sẽ nắm rõ được lai lịch và bối cảnh gia đình từng
người, chứ không phải chỉ một kẻ tép riu cũng có thể trà trộn vào lấy mạng ta,
ông cảm thấy sao?”
Giọng điệu của hắn hết sức dịu dàng, cũng bình dị như
thường ngày, nhưng ông ta biết cái hắn muốn không phải tung tích của sát thủ
hay gì, mà là an toàn sau này.
Đây là lỗi sơ sót, tắc trách của ông ta, Thiếu chủ không
những không chỉ trích mà lại bình tĩnh nhắc nhở, càng khiến ông ta áy náy không
chịu nổi.
“Lão phu… thuộc hạ nhất định sẽ xử lý tốt chuyện này.” Lữ
Ương nói: “Thiếu chủ…”
Lâm Túc đứng dậy, nói: “Đa tạ Lữ sư phụ, sắp tới ta phải
ra ngoài một chuyến, mong Lữ sư phụ có thể phái hai thuộc hạ thân thủ tốt bảo
vệ ta.”
“Thiếu chủ ra ngoài định làm gì sao?” Lữ Ương hỏi lại.
Nếu là trước kia, ông ta sợ Thiếu chủ ra ngoài mua vui,
không làm việc đàng hoàng, nhưng bây giờ không hiểu sao ông ta lại thấy cần thận trọng.
Thuộc hạ vốn không nên hỏi hành tung của chủ nhân, nhưng
người này lại là sư phụ của nguyên thân, thân là trưởng bối nên cũng có tư cách
hỏi.
“Mua một vài cửa hàng, mở cửa làm ăn.” Lâm Túc đáp.
Muốn thu thập quân đội thì sao có thể thiếu bạc được,
không có tài phú sánh ngang quốc khố, sao có thể xưng vương xưng bá trong thời
loạn lạc?
Lữ Ương nghiêng người cản đường Lâm Túc: “Thiếu chủ, bây
giờ trên người ngài gánh vác đại nghiệp phục Tề, sao có thể làm ăn kinh doanh
gì đó được? Nếu dấn thân vào con đường này ắt sẽ tầm thường cả đời, khó thành
đại nghiệp, mong Thiếu chủ suy nghĩ lại.”
Sĩ nông công thương gần như là nhận thức chung của người
trong thời đại này, người không trải qua các thời đại khác nhau, tư duy bị trói
buộc trong thời đại này cũng là chuyện thường tình. Tuy có rất nhiều người được
tiếp nhận giáo dục tiên tiến, nhưng tư duy lại bị bó buộc, khó lòng thay đổi.
Đây không phải chuyện xấu, ít nhất những người tiếp thu
giáo dục phải trung quân ái quốc như họ sẽ trung thành một lòng, thật sự để mấy
đời gia tộc hầu hạ chủ cũ.
Lâm Túc dừng chân, ngồi xuống vị trí bên cạnh, nói: “Nếu
Lữ sư phụ đã nói đến chuyện phục hưng triều nhà Tề thì ắt trong lòng đã có tính
toán, vậy xin hỏi sư phụ muốn phục hưng triều nhà tề thế nào?”
“Đương nhiên là Thiếu chủ phải dốc lòng học tập cho văn
thao võ lược, dẫn dắt chúng thuộc hạ lật đổ bọn loạn thần tặc tử kia.” Thấy hắn
không còn mất kiên nhẫn khi nhắc đến chuyện này giống trước kia, Lữ Ương chắp
tay đáp.
“Vậy ta phải làm sao để lật đổ bọn loạn thần tặc tử kia
đây? Làm gương cho binh sĩ, giết sạch bọn loạn thần tặc tử đó?” Lâm Túc thở dài
nói: “Lữ sư phụ tập võ cả đời mà vẫn chưa thể đi lại trong cung như đi dạo hậu
hoa viên, hoàng tộc năm nước nhiều như mây, muốn giết sạch không còn ai, chỉ sợ
cả đời này cũng không kịp.”
Lữ Ương kiến nghị: “Thiếu chủ làm không được thì ắt sẽ có
con cháu đời sau kế thừa nghiệp lớn, đời đời con cháu, vô cùng vô tận.”
Lâm Túc: “…”
Hệ thống cảm nhận được sự cạn lời của ký chủ: [Chắc ông
ta đọc “Ngu Công dời núi” nhiều quá đó kí chủ.]
Mặc dù Ngu Công có chí, nhưng con cháu đời sau chưa chắc
đã có chí này, nếu cố gắng vô vọng như vậy cả đời thì đời này coi như bỏ, sau
này sẽ có kết cục Thiên Thần dời núi, mang đầy ý trào phúng.
Trông thì có vẻ kiên trì bền bỉ, nhưng thực chất vẫn chỉ
là làm việc hoang đường, vọng tưởng có thể một bước lên trời mà lược bỏ vô số
quá trình bên trong.
Tư duy của người này bị hạn chế, nhưng vẫn có tác dụng,
chẳng qua phải khiến ông ta nghe lời hắn mới được.
“Nếu ta có thể hoàn thành ngay trong đời này thì sao?”
Lâm Túc nhếch môi cười, không hề tức giận vì lời phản bác của Lữ Ương.
“Thiếu chủ định hoàn thành đại nghiệp thế nào? Dựa vào
buôn bán sao?” Lữ Ương hỏi.
Lâm Túc nhìn chằm chằm ông ta một lúc lâu rồi mới nói:
“Muốn thành đại nghiệp vong Hạ phục Tề thì quân đội, tài phú, danh vọng đều
không thể thiếu cái nào. Không có tiền tài chống đỡ, dựa vào cái gì để hô hoán
quân đội? Không có thanh danh chống đỡ thì làm sao chiếm lý đoạt tình? Không có
quân đội thảo phạt, đến cả một thành trì cũng không đánh được, nói chi cả thiên
hạ? Sĩ có câu, văn nhân tạo phản, ba năm không thành chính là vì trong tay
không có binh tướng, bao triều đại thay đổi từ xưa tới nay đều là do quân đội
thảo phạt, Lữ sư phụ có từng thấy tiền lệ thích khách chỉ cần giết Hoàng đế đã
có thể thay đổi triều đại bao giờ chưa?”
Cả một đoạn dài, hắn nói rất điềm đạm, nhưng lại làm Lữ
Ương á khẩu không nói được gì.
Lòng ông ta có chí lớn, nhưng nếu muốn đủ tài phú nuôi
quân mạnh thì e rằn mãn kiếp cũng không thành đại nghiệp.
“Thiếu chủ nói rất đúng.” Lữ Ương nói.
“Bây giờ đã không còn tiền triều, nhưng ta thân làm chủ,
ngươi là nô bộc, chuyện ta nói ngươi có thể hỏi, có thể can gián, nhưng không
được tuỳ tiện can thiệp hay ngăn cản, không thì Lữ sư phụ cứ việc tự lập mình
làm chủ, hà tất phải gọi ta là Thiếu chủ làm gì.” L� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.