Ban công là một địa điểm cực tốt, sau ngày hôm ấy, độ
thân mật giữa Đường và Lâm Túc rõ ràng đã tăng lên một bậc.
Cùng lúc đó, Hủy Diệt công bố một quy tắc mới: muốn dẫn
một người rời khỏi Hủy Diệt, cần phải trả giá bằng một nửa số tài sản của bản
thân thành viên đó và người muốn dẫn thành viên đó rời đi.
Quy tắc vừa được công bố, người trong nghề đều cảm thấy
Hủy Diệt thèm tiền đến mức điên rồi.
“Ai rảnh rỗi sinh nông nỗi đi trêu chọc người của Hủy
Diệt chứ, lão thọ tinh thắt cổ, chê mình sống dai quá chắc?”
Nếu mỗi một sát thủ đều được niêm yết giá rõ rệt thì
chẳng khác nào bán thân. Nhưng nếu là một nửa số tài sản mà mình có thì còn chờ
suy nghĩ thêm.
“Rõ ràng là thử thách thật lòng đó. Vừa cần thành viên
của tổ chức cam tâm tình nguyện, vừa phải trả giá bằng thật lòng, mặc dù uy thế
của Hủy Diệt rất lớn, nhưng đối xử với thành viên của mình cũng tốt đấy.
Thành viên của tổ chức khác muốn thoát ly gần như tương
đương với phản bội, không bị lột một lớp da thì sao có thể yên thân? Thậm chí
có khả năng trực tiếp phế bỏ thân thủ để tránh giữ lại mối họa sau này.
Chung quy cái gọi là lòng trung thành, không bị ảnh hưởng
bởi ích lợi và sức mạnh thì thật sự rất khó để bảo đảm.
“Nếu là người không có tiền bạc gì thì không nói, nhưng
nếu gặp phải người giàu có, trực tiếp đòi một nửa tài sản của người ta thì ai
mà chịu nổi chứ, khác nào cướp tiền đâu.”
“Chuyện này cũng không tới lượt mày đâu, suy nghĩ nhiều
quá đấy, người ta cũng đâu có ép mày.”
Trong mắt rất nhiều người, quy tắc này của Hủy Diệt chẳng
khác nào một trò cười. Nhưng khi Hủy Diệt tung tin Bá tước Carl của Đế quốc
Witkey đã bỏ ra một nửa tài sản của mình để giúp Đường thoát ly Hủy Diệt, rất
nhiều người đều thừ người.
Tất cả mọi người đều biết thực lực quân sự của Đế quốc
Witkey rất mạnh, mà nguyên nhân khiến nó được rất nhiều người hướng đến là vì
Bá tước Carl vừa trở về Đế quốc kia.
Anh có dung mạo cực kỳ xuất sắc, phong thái tao nhã và
cách nói chuyện đúng mực, nụ cười của anh càng khiến vô số người phụ nữ từng
được gặp mặt anh quý mến, hơn nữa cũng đều cười khẩy khi nghe thấy tin đồn anh
đã từng là một kẻ lừa đảo.
“Nếu ngài ấy là một kẻ lừa đảo, ta sẵn lòng bị ngài ấy
lừa gạt trái tim của mình.”
Đây là lời nói của một vị phu nhân, đồng thời cũng là lời
nói của rất nhiều người phụ nữ xuất chúng.
“Tôi tin rằng mỗi một người đã từng gặp ngài ấy sẽ đổ gục
trước ngài ấy, ngài ấy là một quý ông thực thụ.”
“Không biết kiểu người nào mới có thể xứng đôi với ngài
ấy.”
Đây là những lời nói trước khi biết Lâm Túc thích Đường.
Mà khi biết tin anh dùng một nửa số tài sản của mình để giúp đệ nhất sát thủ
thoát ly khỏi Hủy Diệt, vô số người ái mộ nắm giữ con đường tình báo đều tan
nát cõi lòng.
“Người như vậy nằm bên cạnh thật sự có thể ngủ được sao?”
“Ôi Chúa ơi, Bá tước Carl của tôi lại yêu một người đàn
ông, hơn nữa còn là một sát thủ!”
“Không chỉ có thế, nghe nói tên sát thủ còn từng tiếp
nhận nhiệm vụ ám sát Bá tước Carl.”
“Tôi không tin vào loại duyên phận này!”
“Nhưng chị không cảm thấy việc dùng một nửa tài sản của
mình để đổi lấy người yêu rất lãng mạn sao?”
“Đúng là lãng mạn thật, nhưng sự lãng mạn này lại thuộc
về người khác.”
Không phải không có người cảm thấy đầu óc Lâm Túc bị chập
mạch rồi, nhưng bất kể người ngoài nói như thế nào, anh vẫn rất thoải mái dẫn
bạn trai của mình đi tuần tra sản nghiệp của mình.
Cứ ở lì trong lâu đài đương nhiên là không được, việc gì
cũng phải thích ứng, việc phát triển kinh doanh đương nhiên cũng không ngoại
lệ. Muốn phát triển không ngừng nghỉ thì cần dựa theo sự thay đổi của sản
nghiệp để liên tục điều chỉnh phương thức kinh doanh.
Lâm Túc đi đến các nơi, hành trình không phải hoàn toàn
được giữ bí mật. Tại thời đại tin tức bay đầy trời này, muốn biết được hành
tung của anh rất dễ, hơn nữa khi không nằm trong lãnh thổ của Đế quốc Witkey
thì một vài thủ đoạn oanh tạc cũng có thể sử dụng.
Tiếng nổ ầm ĩ liên tục vang lên bên ngoài phi thuyền, có
chiến hạm hộ giá hộ tống đang tác chiến bên ngoài, nhưng bên trong phi thuyền,
Đường cảnh giác chạm vào súng ống mẫu mới nhất đeo trên thắt lưng, còn Lâm Túc
thì đang… thắt tóc cho cậu.
Bàn tay của người đàn ông cực kỳ khéo léo, có thể dễ dàng
tết mái tóc dài của cậu tết thành bím tóc. Bản thân Đường không có khí chất ẻo
lả, kiểu tóc thắt bím đơn giản này cũng không nữ tính, thậm chí còn trông rất
đẹp.
“Anh cảm thấy lúc này làm chuyện này có phù hợp không?”
Thỉnh thoảng Đường sẽ cảm thấy người này nhàn nhã quá mức.
Lâm Túc vẫn không hề ngừng tay. Sau khi tết xong, anh nhẹ
nhàng buông tay, mặc cho bím tóc rũ xuống một cách tự nhiên, lại chìm vào mái
tóc dài đen như vẩy mực không để lại một chút dấu vết.
Tính cách của Đường rất lạnh lùng, nhưng sợi tóc lại rất
mềm mại. Trên máy bay dù sao cũng rảnh rỗi, mái tóc này thật sự khiến người ta
yêu thích không nỡ buông tay.
“Nếu họ thất bại thì chúng ta sốt ruột cũng vô ích.” Lâm
Túc vẫn rất tự tin vào hạm đội do mình tự tay bồi dưỡng: “Hơn nữa chẳng phải đã
có em ở đây rồi sao?”
Bàn tay Đường sờ bên hông thoáng khựng lại: “Anh thật là…
Em sẽ trông chừng anh.”
Cho d ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.