…
Bây giờ đã không phải vấn đề có chịu mang thai không, mà là
cậu ấy mang thai thật rồi.
Vừa mới huênh hoang nói muốn sinh một đội bóng, giờ đã mang
thai ba đứa.
Cảm xúc của Trình Kỳ không tốt, Diệp Cảnh Phàm vừa xoay
người đã lập tức nhận ra được, cúi đầu hỏi: “Thấy không thoải mái ở đâu à?”
Trình Kỳ: “...”
Rất không thoải mái, trong bụng có ba sinh mệnh còn thoải
mái được à?
Nói vui trên mồm khác hẳn với mang thai thật, kiểu rất thần
kỳ, cảm giác… cực kỳ vĩ cmn đại.
Kiểu… Trình Kỳ bẹp miệng, tủi thân nói: “Hình như em mang
thai rồi…”
Vừa vui mừng, vừa tủi thân, vừa tò mò, đủ các loại cảm xúc
hòa vào với nhau, cậu ấy muốn khóc.
Phát trực tiếp trên tinh võng không diễn ra liên tục, nhưng
người cá bỗng muốn khóc trước mặt bao người vẫn hấp dẫn sự quan tâm của quần
chúng.
“Này là sao thế?”
“Có chuyện gì thế Nguyên soái?”
“...”
“Mang thai á?!” Diệp Cảnh Phàm nhìn chằm chằm bụng Trình Kỳ,
rõ ràng thấy không thể tin được: “Sao thế được? Chúng ta vẫn luôn…”
Trình Kỳ lườm anh ấy một cái, nhỏ giọng nhắc nhở: “Tối hôm
ấy, bồn tắm…”
Trên mặt Diệp Cảnh Phàm hiếm khi xuất hiện vẻ ngượng ngùng
như này, nhưng anh ấy vẫn nhìn chằm chằm bụng Trình Kỳ, nhìn rất chăm chú, muốn
giơ tay ra sờ nhưng lại sợ mình mạnh tay quá làm cậu ấy bị thương: “Có thật rồi
à? Sao em biết thế?”
“Lâm Túc nói đó.” Trình Kỳ nhìn anh đại, không ngờ anh đại
còn biết cách bắt mạch.
“Sắc mặt cậu ấy hơi xanh xao, rõ ràng không phải kiểu không
có cảm xúc vì chuyện phòng the quá dày đặc, thỉnh thoảng còn bị nôn khan.” Lâm
Túc cười: “Tôi chỉ mới xác nhận sơ bộ thôi, muốn khẳng định chắc chắn thì phải
dùng công cụ kiểm tra lại.”
“Được, cảm ơn nhiều.” Diệp Cảnh Phàm bế Trình Kỳ lên, cũng
không quan tâm chuyện mời rượu cưới nữa, đưa cậu ấy đi thẳng.
Cuộc đối thoại của họ đã hấp dẫn ánh mắt của những người tới
xem, mà khi nghe thấy hai chữ mang thai, cả đám người bắt đầu ồn ào, nào ai còn
quan tâm đến chuyện chúc rượu sau đám cưới nữa.
“Mang thai thật rồi à, sao Lâm Túc điện hạ biết thế, chẳng
lẽ giữa người cá với nhau có cảm ứng tâm linh?”
“Trình Kỳ điện hạ lợi hại thật đấy, một phát có luôn, thấy
Nguyên soái đại nhân mừng điên đến nơi rồi kìa!”
“Là Nguyên soái điện hạ giỏi chứ nhỉ, ha ha ha, vừa mới kết
hôn thôi đấy, còn phải xem sau này.”
Đương nhiên mọi người đều rất vui mừng với chuyện sau đám
cưới, tuy Lâm Túc đã nói chuyện Trình Kỳ mang thai, nhưng phần lớn mọi người
vẫn chờ báo cáo kiểm tra của bệnh viện.
“Một con người, hai người cá, hiện tại chưa thấy có gì bất thường.”
Bác sĩ nói, ông cũng rất kinh ngạc, rất nhiều năm rồi ông không thấy mang thai
nhiều như vậy, người cá dưới biển sâu quả nhiên lợi hại thật.
Cả mấy chuyên gia trong bệnh viện đều chẩn đoán như vậy,
không còn gì để không tin nữa, nhưng Diệp Cảnh Phàm vẫn tạm thời đè thông tin
không cho lan truyền, nắm tay Trình Kỳ nói: “Em… có muốn sinh không?”
Là người làm cha, đương nhiên Diệp Cảnh Phàm rất vui, nhưng
anh ấy vẫn nhớ ban đầu Trình Kỳ rất kháng cự việc sinh con, ba đứa nhỏ này là
chuyện ngoài ý muốn, anh ấy muốn chứng kiến bọn nhỏ ra đời, nhưng lại lo người
thân còn lại không chờ mong đến vậy.
Diệp Cảnh Phàm trước giờ luôn làm việc quyết đoán, cũng hiếm
khi gặp cảnh khó xử như này.
“Tới cũng tới rồi, đây là ba sinh mệnh cơ mà, sao có thể…”
Trình Kỳ nhìn sang hướng khác.
Chỉ là tâm trạng của cậu ấy rất phức tạp thôi, chứ đâu muốn
vứt bỏ sinh mệnh trong bụng.
“Chỉ có lần này thôi, không có lần sau!” Trình Kỳ nghiến
răng nói.
Mắt Diệp Cảnh Phàm sáng rực lên, cuối cùng cũng nở một nụ
cười hiếm hoi: “Cảm ơn em, Kỳ Kỳ, cảm ơn em.”
“Đừng có gọi cái tên ẻo lả này!” Trình Kỳ lập tức bùng nổ,
gọi như này ngượng lắm luôn ấy!
Chuyện Trình Kỳ mang thai ba đứa không giấu nữa, trực tiếp
thông báo cho toàn tinh võng, tiếng chúc phúc vang lên không dứt.
“Trình Kỳ điện hạ của chúng ta vừa mới nói muốn sinh một đội
bóng là đã hoàn thành luôn một phần tư nhiệm vụ rồi, quá đỉnh!”
“Đội chính thức là mười một người, nhưng tính thêm cả dự bị
nữa thì phải hai mươi ba, thế này mới được một phần tám thôi.”
“Ngưỡng mộ Nguyên soái đại nhân thật đấy, bé con người cá
đáng yêu, hóng quá…”
“Trình Kỳ điện hạ vất vả rồi.”
“Lót dép nha…”
Trên tinh võng toàn là tiếng chúc phúc, đợi đến khi hôn lễ
kết thúc, Khương Đường tóm lấy cổ áo Lâm Túc không hề thương tiếc, ép anh lên
sofa nói: “Lúc trước em biết Trình Kỳ mang thai không phải nhìn ra, đúng
không?”
Động tác sờ cổ tay của anh vừa nãy rất kì lạ, nhưng nó lại
làm Khương Đường nhớ đến một kiểu y học cổ, nhánh y học đấy dùng vọng, văn,
vấn, thiết*, không cần dùng máy móc vẫn có thể khám cho người bệnh, đúng là rất
thần kỳ. Tuy nhiên có rất nhiều tài liệu đã biến mất, cho nên cậu có muốn học
cũng rất khó thành tài. Nhưng rõ ràng Lâm Túc phải rất thành thạo thứ này thì
mới dám nói tự tin như vậy, còn nói được trong bụng có mấy đứa, không khác gì
kiểm tra bằng máy móc.
(*Vọng văn vấn thiết: bốn phương pháp chữa bệnh của Đông y;
nhìn, nghe, hỏi, sờ. gọi là “tứ chẩn”)
Lâm Túc cụp mắt nhìn bàn tay đang nắm cổ áo mình, lúc ngẩng
lên đôi mắt đã ướt át: “Anh dữ thế…”
Làm gì có chuyện Khương Đường mạnh tay với anh, hơn nữa
người cá này mà muốn khống chế cậu thì cậu cũng không phản kháng nổi. Nhưng rõ
ràng biết tên này đang giả bộ, cậu vẫn nghĩ liệu mình có dữ quá không?
Cậu dữ lắm à?
“Anh xin lỗi.” Khương Đường buông bàn tay nắm cổ áo anh,
tiện tay chỉnh lại giúp anh rồi nói: “Có phải em có chuyện gì giấu anh không?”
Rõ ràng cậu là người ngay thẳng có lý, thế mà giờ lại trông
có vẻ rất đuối lý.
Lâm Túc vỗ vỗ đùi mình, cười nói: “Anh Khương ngồi lên đùi
em hôn em một cái, em sẽ nói chân tướng chuyện này cho anh.”
Bàn tay Khương Đường đặt rất tự nhiên trong túi áo bắt đầu
ngứa ngáy: “Đồ người cá này, sao em không dè dặt tí nào thế?”
“Dè dặt thì làm sao mà ăn được đường?” Lâm Túc xoa cằm, cười
nói: “Nếu cứ dè dặt như lời anh Đường đây, chúng ta phải mất hai năm mới hôn
nhau, mất hai năm mới nắm tay, thêm hai năm nữa mới ôm nhau, rồi chẳng biết bao
giờ mới ấy ấy, chúng ta có phải học sinh tiểu học yêu đương nữa đâu, tình cảm
của người trưởng thành không cần dè dặt.”
Huống hồ đối phương càng dè dặt thì phá vỡ sự dè dặt ấy lại
càng vui.
Khương Đường nuốt một ngụm nước bọt: “Đổi yêu cầu khác được
không?”
Ngồi lên đùi người cá mắc cỡ lắm chứ!
“Không được đâu.” Lâm Túc vỗ vỗ đùi mình, mời mọc: “Nhanh
lên, cơ hội chỉ có một, bỏ lỡ rồi thì lần sau anh Khương có muốn nhào vào lòng
em cũng vô ích thôi.”
Có lúc Khương Đường thật sự nghi ngờ không biết hai người họ
ai mới là người cá, cậu hít sâu một hơi, đặt mông ngồi lên đùi Lâm Túc, cơ thể
cứng đờ như mới bị thổ phỉ cướp về làm áp trại phu nhân.
Còn Lâm Túc thì bật cười, chỉ vào mặt mình, nói: “Vẫn còn
nè.”
Khương Đường ôm lấy mặt anh rồi bỗng hôn xuống, đã vậy còn
lấy răng cọ cọ, thành công lưu lại vết răng trên đó. Sau đó, cậu còn chưa kịp
rời đi đã bị người cá nghiêng mặt qua chặn lấy môi, ôm chặt cậu vào lòng vừa
hôn vừa sờ mó.
Đến khi nụ hôn kết thúc, Khương Đường thở hổn hển, còn người
cá lưu manh mới sàm sỡ xong lại vuốt nơi bị cậu cắn, đáng thương nói: “Anh
Khương thay đổi rồi, hồi xưa ngón tay người ta trầy da một tí là anh Khương đã
đau lòng, giờ lại cắn lên khuôn mặt xinh đẹp của người ta, hầy…”
06 làm tròn chức trách, lưu hình ảnh này lại.
Khương Đường nhìn dấu răng mờ đến khó nhận ra, cảm thấy chắc
mình đã bị ma quỷ làm mê muội đầu óc rồi: “Anh bôi thuốc cho em.”
Cậu muốn đứng dậy, nhưng lại bị Lâm Túc nhanh tay ấn lại
đùi, người cá vừa mới kêu đau như sắp bị hủy dung giờ lại cười nói: “Không
nghiêm trọng đến thế đâu, anh muốn nghe bí mật của em cơ mà, không muốn ngồi
xuống nghiêm túc lắng nghe à?”
Khương Đường thấy đúng là muốn nghe chuyện thì phải ngồi
xuống, nhưng cậu muốn ngồi sang chỗ khác, chứ không phải chỗ làm cậu cảm giác
như ngồi trên bàn chông như này.
Nhưng cậu nghĩ, nếu cậu từ chối, có khi người cá vô cùng ác
liệt này sẽ lật lọng, không chịu nói nữa.
“Em nói đi.” Khương Đường thở dài, cố gắng kiềm chế vành tai
nóng bừng, cuối cùng kết thúc trong thất bại: “Anh nghe đ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.