“Ta sai người chuyển đồ tới nhé?” Lâm Túc khẽ hỏi.
Khanh Đường không đáp, Lâm Túc lại hôn lên mặt cậu: “Em
không nói thì xem như em đồng ý đấy nhé.”
“Thiếu gia…” Giọng Khanh Đường ướt át, rõ ràng cậu vẫn còn
xấu hổ.
Lâm Túc hành động cực nhanh, ban ngày vừa nói, tới tối toàn
bộ đồ đạc của Khanh Đường đã được chuyển tới, người làm việc còn là Tây Khang.
Hiện giờ với thân phận quản sự cùng đầu óc linh hoạt và biết
suy đoán, đương nhiên cậu ta biết rõ địa vị của Khanh Đường trong lòng Lâm Túc,
cho nên nào dám thờ ơ, mấy kẻ tôi tớ lắm mồm cũng đã bị phạt hết một lượt,
khiến cuộc sống trong phủ của Khanh Đường cũng thư thả hơn nhiều.
Lâm Túc sắp thượng triều, cho nên tuy Khanh Đường vẫn còn
ngượng ngùng nhưng cậu vẫn sắp xếp ổn thỏa từng thứ một, lúc tắm gội cũng dùng
tới cánh hoa.
Tuy rằng thiếu gia không thể ôm người, nhưng nếu ngủ cùng
nhau thì cũng phải sạch sẽ tươm tất.
Hơi nóng bốc lên, hương hoa thoang thoảng dễ chịu, Khanh
Đường xoa cánh hoa lên cánh tay, xoa một tí lại ngửi, tới khi chắc chắn tay đã
thơm mùi thì mới rửa mặt.
Không biết do hơi nóng hun hay vì ngượng, nói tóm lại, cậu
tự thấy xấu hổ vì hành động của bản thân.
Tiếng nước “rào rào” làm tiếng đẩy cửa rất khẽ không truyền
đến tai của Khanh Đường. Lúc Lâm Túc đi vào cũng nghe hạ nhân báo Khanh Đường
đang tắm, hơn nữa đã tắm được nửa canh giờ.
Lâm Túc cố gắng bước thật khẽ, lúc vòng qua bức bình phong
không làm người đang tắm giật mình, hơi nước lượn lờ quanh khung xương mảnh mai
của thiếu niên, giọt nước chạy dọc theo làn da của cậu, nước da hồng hồng như
sắc màu của cánh hoa đang ngâm kia.
Khanh Đường thích chưng diện, từ khi ở bên Lâm Túc, cậu càng
muốn mỗi một nơi trên người mình trở nên hoàn mỹ, mỗi lần gội đầu đều dùng tới
lá vừng nên đương nhiên tóc cũng đen nhánh, óng ả. Mặt trời lên, cậu không tùy
tiện đi ra ngoài, có đi thì cũng phải mang theo dù. Còn về làn da, tuy phấn
trang điểm thời đại này khá tốt, nhưng hiệu quả vẫn kém với mỡ bôi thân mà
chính tay Lâm Túc điều chế, ngày nào Khanh Đường cũng dùng nên càng dưỡng càng
đẹp.
Nam nhân háo sắc, đương nhiên Khanh Đường không loại trừ Lâm
Túc ra ngoài nhóm này, vừa nhìn là biết vì sao cậu lại chú ý tới vậy, nhưng nếu
cậu thích, tất nhiên Lâm Túc sẽ ủng hộ, dù sao thích chưng diện cũng không chỉ
dành riêng cho nữ tử.
Cuối cùng Khanh Đường cũng sửa soạn xong, cậu hít sâu một
cái rồi quay người, xuyên qua màn hơi nước, bất ngờ trông thấy cái người đang
rình coi mình, cậu vô thức chìm vào trong nước, hai mắt ướt đẫm vì hơi nước:
“Thiếu gia! Tại sao, tại sao người lại ở đây?”
“Ta đang nhìn trộm đó mà.” Lâm Túc trả lời một cách đường
hoàng, người đang dựa vào bình phong cũng đứng thẳng lên.
“Quân tử phi lễ chớ nhìn…” Đôi môi Khanh Đường run rẩy, cậu
không biết nên mắng hắn hay nên thẹn thùng nữa, lòng dạ rối bời suýt nữa đã đập
nước.
“Làm quân tử thì không có diễm phúc này.” Lâm Túc nắm cổ tay
cậu, kéo đến trước mặt mình, nói: “Từ đây về sau ta không làm quân tử nữa, làm
tiểu nhân vì Tiểu Khanh Đường cũng được.”
“Vậy chẳng phải Khanh Đường đã hại Thiếu gia rồi sao?” Giọng
Khanh Đường cũng ướt át theo.
Lâm Túc cong môi cười đáp: “Nào phải lỗi của mỹ nhân, chẳng
qua thiếu gia ta nổi sắc, trái tim rung động nào giữ nổi.”
Câu nói của hắn lọt vào tai khiến Khanh Đường cảm thấy lòng
bàn chân lẫn lòng bàn tay mình ngứa râm ran, ngứa đến tận trong lòng, thế là
cậu ngửa đầu đáp: “Thiếu gia, người có thể…”
Hôn em không.
Còn chưa dứt câu, Lâm Túc đã ôm ngang lưng Khanh Đường, cúi xuống
hôn môi cậu, hoàn toàn mặc kệ vạt áo đã thấm ướt, cũng chẳng để ý văn nhân nhã
nhặn.
Nụ hôn vừa kết thúc, lồng ngực phập phồng, Khanh Đường chìm
cả người vào trong làn nước, chỉ chừa miệng bên trên: “Thiếu gia, người đi ra
ngoài thay y phục trước đã, lát nữa Khanh Đường sẽ ra sau.”
Vừa dứt lời, cái miệng kia cũng chui vào trong nước, chỉ còn
đôi mắt chớp chớp nhìn người kia.
Lâm Túc dứt khoát cởi ngoại bào ra vắt khô, cũng không ở lại
mà chỉ cười dặn dò: “Đừng để bị sặc, mau ra đi.”
Hắn vừa quay người rời đi thì Khanh Đường ở trong ngước cũng
ngẩng đầu theo, ngây ngốc xoa môi mình.
Ngày còn ở trong quan quán, cậu rất ghét việc ở cùng nam tử,
chỉ mới nhắc đến đã sợ khiếp hồn. Còn hôm nay chỉ vừa hôn môi thôi mà cậu đã
khát khao. Ngay từ đầu cậu không hề ghét nam tử, cậu chỉ ghét và không quen khi
ở trong lòng một người mình không thích.
Nếu là cùng thiếu gia, cậu sẽ hoàn toàn chấp nhận, chỉ là
hơi đau một tí, dù máu chảy thành sông như lời người dạy nói thì cậu cũng chấp
nhận.
Đáng tiếc, cả đời này thiếu gia không thể làm việc như vậy,
dù thế thì cậu cũng thấy đủ rồi.
Khanh Đường bước ra khỏi thùng tắm, mặc y phục một cách qua
loa, lúc vòng qua bức bình phong thì liền trông thấy Lâm Túc đang ngồi bên
giường đọc sách đợi mình.
Dù không thể làm nhưng Khanh Đường cũng hít một hơi thật
sâu, vậy mà vẫn cảm thấy căng thẳng không thôi. Cậu giả vờ bình tĩnh đi tới
hỏi: “Sau một ngày mệt mỏi, thiếu gia đang đọc sách gì thế?”
Lâm Túc giương mắt nhìn cậu, cười hỏi: “Tò mò à?”
Sao Khanh Đường lại tò mò nội dung trong sách có gì được,
chỉ là cậu không có gì để nói nên hỏi bừa vậy thôi, nhưng đã nói vậy thì cậu
chỉ đành nói tiếp: “Ừm, tò mò xem sách có gì mà khiến cho thiếu gia đọc say sưa
đến thế.”
“Câu này của em như đang ghen với quyển sách này vậy.” Lâm
Túc nghiêng thân ôm người kia vào ngực mình.
Khanh Đường đỏ mặt, đáp: “Em… em không có ý này.”
“Nếu em đã muốn nhìn thì cùng đọc luôn đi.” Lâm Túc đặt cuốn
sách ngay trước mặt cậu. Bìa sách được trình bày rõ ràng, tựa là tạp du ký,
hình ảnh trong đó rõ nét, thậm chí còn có màu vẽ, tốt gấp mấy lần những thứ
Khanh Đường đọc ở quan quán.
Lâm Túc vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, cứ như đang đọc sách sử học gì
đó vậy, dù có người ngoài đứng trước mặt thì họ cũng chỉ cảm thấy hắn đang chăm
chỉ, nhưng Khanh Đường thì nào có thể bình tĩnh thật: “Sao… sao lại là loại
sách này! Cái này…”
“Tây Khang mua tặng đấy, bây giờ cậu ta đã lấy vợ, người kia
là hiền thê thông tuệ, đương nhiên sẽ giúp đỡ đôi chút, khiến công việc của cậu
ta càng thêm suôn sẻ.” Lâm Túc đưa tay gãi cằm cậu, nói: “Chẳng lẽ Khanh Đường
chưa bao giờ xem sách tranh ư? Sao ta lại nhớ rằng em từng bảo mình đã xem xuân
cung đồ nhỉ…”
Khanh Đường lấy tay che miệng hắn lại, quả nhiên một mùi
hương hoa xộc vào mũi, đúng là không phí công Khanh Đường ngâm tắm bằng cánh
hoa nửa canh giờ, mặt cậu đỏ bừng: “Người, người đừng nói nữa!”
Nói xong, mặt cậu đỏ chẳng khác gì con cua hấp.
Trông thiếu gia tuấn nhã đứng đắn thế kia, vậy mà sao câu từ
nói ra chẳng đường hoàng chút nào vậy?
“Được thôi, không nói nữa, chúng ta làm việc đi.” Lâm Túc
kéo cổ tay cậu rồi bu ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.