Tới ngày valentine, trên đường phố chỗ nào cũng thấy các cặp
đôi nắm tay nhau. Bốn phía xung quanh bày đầy hoa tươi, giống như mấy người này
đã hẹn trước với nhau, cùng ra đây phát cơm chó vậy.
Trong đám người đông nghìn nghịt thế này, chó độc thân gần
như không có cách nào sống nổi.
Lúc bốn người Lâm Túc xuất hiện, đúng là đã hấp dẫn ánh mắt
của không ít người. Bốn người đàn ông, trong tình huống bình thường có nghĩa là
sẽ có thêm bốn cẩu FA, nhưng nếu như cả bốn người đều là hàng Trung Quốc chất
lượng cao, đẹp trai lai láng thì lại là chuyện khác.
Người thì cấm dục, người thì rực rỡ, người thì dễ thương,
còn có người cười lên rất ngọt nữa chứ.
“Tớ thích anh kia, tỏa sáng quá đi mất.”
“Tui thích người thích cười kia kìa. Ôi trời, anh ấy cười
lên một cái làm tui muốn rụng tim luôn rồi!”
“Tui cũng thế!”
“Gu tui đó trời…”
“Bốn người, có khi là hai đôi đó nha.”
Có người bất ngờ tung ra một câu, nhất thời những ánh mắt dò
xét đánh giá vừa rồi đều trở nên chần chừ, lưỡng lự.
Lúc Ngụy Nguyên xuất hiện trong đám đông, khí lạnh trên
người toả ra gần như không có giới hạn cuối cùng. Càng đối diện với nhiều ánh
mắt thì toàn thân hắn lại càng tản ra một loại từ trường có tên: Đám người phàm
các ngươi đừng có đến gần ta.
Cũng vì từ trường kiểu ‘người sống chớ gần’ này mà những ánh
mắt dò xét kia đã giảm bớt đi quá nửa, từ trắng trợn biến thành liếc trộm.
“Chú ơi, chú đừng cứng ngắc vậy chứ.” Lâm Túc cười tủm tỉm
nói.
“Chú đang cố gắng đây.” Đúng là Ngụy Nguyên đang cố hết sức
làm bản thân thả lỏng, không cứng đờ như khúc gỗ nữa. Thế nhưng đây là lần đầu
tiên hắn đường đường chính chính xuất hiện cùng người yêu nhỏ trước mặt nhiều
người như thế, lại còn là đi đón lễ tình nhân nữa chứ.
Bảo đừng căng thẳng thì chịu, không làm được.
“Uầy, lần đầu tiên tớ nhìn thấy núi băng sống đó.”
“Băng sơn công và nũng nịu ngọt ngào thụ, thuộc tính này tui
get được á!!!”
Ngay lúc Ngụy Nguyên chuyên tâm quản lý biểu cảm trên mặt
mình thì Lâm Túc lại chọt chọt eo hắn làm hắn nhột run cả người. Lúc Ngụy
Nguyên nghiêng đầu lại, trên mặt còn có mấy phần mờ mịt cùng vô tội.
“Tớ cảm thấy là giả vờ thuần khiết phúc hắc ngọt ngào công
và ngoài lạnh trong nóng cấm dục thụ mới đúng.” Em gái vừa nãy đã tung một câu
đánh thức người trong mộng, giờ lại phụt ra một câu có tính sát thương cao chót
vót.
“Ôi cái thuộc tính này!”
“Đờ mờ thuộc tính này kịch tính quá trời quá đất rồi. Đóng
vai thuần không biết xấu hổ, tui cực thích! Trời mẹ, rớt nước mắt vui mừng rồi
này...”
Các em gái trong mấy đôi tình nhân chụm vào xì xào với nhau,
vẻ mặt đám con trai đi cùng đều là: mỉm cười đờ đẫn. Rõ ràng là họ đã quá quen
rồi.
Tuy các cô đã tám chuyện rất nhỏ tiếng, nhưng Ngụy Nguyên
vẫn luôn mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng nên thỉnh thoảng nghe được một
hai từ đều sẽ cảm thấy rất thắc mắc. Hắn lo nếu không hiểu hết ngôn ngữ và cách
nghĩ của giới trẻ thì sẽ phát sinh khoảng cách thế hệ với Lâm Túc, thế nên mới
hơi nghiêng đầu, hỏi: “Giả vờ thuần khiết là gì? Chẳng phải câu này để chửi
người à?”
Lâm Nhiên liếc mắt về phía anh trai vô tội thuần khiết lương
thiện nhà mình, giờ đã hiểu lý do tại sao lúc ở nhà với khi ra đường Lâm Túc
giống như hai người khác hẳn nhau rồi.
Chú à, chú mau nhìn đi! Anh trai cháu chính là tiêu bản sống
của kiểu người giả vờ thuần khiết thành thần, da mặt dày hơn da gót chân, có
thể viết thành sách giáo khoa luôn được đấy.
Lâm Túc cười rộ lên. Còn anh bạn trai của cô gái vừa nói câu
kia thì lập tức kéo bạn gái mình đi, dáng vẻ như đang kéo con husky ra ngoài
cửa vậy: “Đấy là khen người mà, giả vờ thuần khiết thì cũng phải có vốn liếng
thuần khiết sẵn thì mới làm được, đúng không nào.”
Lương Hoành bị sặc nước bọt. Mấy lời này không có ý xấu gì,
nhưng sao nghe vào tai lại thấy cứ sai sai.
Ngụy Nguyên khẽ gật đầu: “Ừ. Thế phúc hắc thì sao?”
Mấy cái này đều là câu hỏi mang tính bóp chết tình cảm, Lâm
Túc mỉm cười đáp lại: “Bọn họ khen cháu thông minh đấy. Bây giờ giới trẻ thích
kiểu khen ngược, giả vờ phúc hắc có ý là khen ngoại hình cháu đẹp lại thông
minh. Chú nói xem, họ nói có đúng sự thật hay không?”
Lúc Lâm Túc cười rộ lên giống như gom hết ánh nắng vào mắt,
ngọt ngào đến mức khiến lòng người chợt rung động. Ngụy Nguyên cảm thấy anh vừa
đẹp vừa thông minh thật, nhưng hình như cách khen ngợi của mấy người kia cứ sai
sai: “Đúng thế, cháu rất đẹp trai, lại còn thông minh nữa.”
Bốn người muốn đi xem phim, vừa nói chuyện đã rời khỏi chỗ
ban đầu.
Em gái hồi nãy phun ra hai câu chuẩn đét lại bình tĩnh nói:
“Nhìn đi, tui đã nói rồi mà.”
“Ừm phải...” Một em gái khác tỏ vẻ đồng ý.
“Nhưng vẫn rất ngọt nha...”
“Ngọt đến đau răng luôn.”
“Cái lúc anh ấy nghiêng đầu nhìn người yêu ấy, ánh mắt ngọt
xỉu luôn. Mà vừa nãy quét mắt qua chỗ tụi mình thì ánh mắt lại bức chết người
không đền mạng.”
“Mặc dù bảo là giả thuần khiết nhưng dù sao gì thì người ta
cũng vui lòng vờ vịt...”
Ánh mắt các cô gái dồn dập liếc về phía bạn trai mình, mấy
ông con trai lập tức ngồi ngay ngắn lại. Bọn họ giao lưu bằng mắt với nhau, sau
đó bỗng có một cậu bạn dùng hai tay chống má nói: “Em yêu, anh dễ thương không
nè?”
“Phụt!” Cô gái nghiêng đầu phun ngụm trà sữa trong miệng ra
ngoài.
Lúc mấy người cầm khăn tay lau dọn thì lại tranh thủ trao
đổi vài câu.
“Tờ nghĩ câu nói kia không sai đâu, giả vờ thuần khiết cũng
cần vốn liếng đấy.”
“EQ cao đúng là chuyên môn của tộc comeout, trai thẳng thì
thôi bỏ đi, không thể trông cậy gì được đâu.”
“Thẳng cũng tốt mà. Tớ lại chẳng như mấy chị em, có thể
xuyên qua hình tượng, nhìn thấu bản chất bên trong.”
Mấy người chỉ gặp nhau thoáng qua, có lẽ quay qua quay lại
là đã bị quên sạch mấy chuyện này ngay. Không cần biết người khác ở đâu hay thế
nà ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.