Lý Tiện Ngư do dự.
Nàng duỗi tay sờ sờ bộ lông tuyết trắng mềm mại của con ngựa, một lần nữa lấy hết can đảm nói: “Ta muốn thử lại một lần nữa.”
Lâm Uyên trả lời một tiếng, một lần nữa buông một đoạn dây cương ra.
Lý Tiện Ngư cũng dẫm lên trên bàn đạp, cố gắng ngồi dậy từ trên lưng ngựa.
Con ngựa lập tức phát hiện, lại muốn dựng đứng người lên.
Lâm Uyên lại lần nữa siết chặt dây cương lại.
Con ngựa bị kiềm chế lại, hí một tiếng rất dài, táo bạo đá đạp lung tung ở tại chỗ. (táo bạo: Mạnh bạo, cả gan, bất chấp mọi nguy hiểm)
Lý Tiện Ngư còn chưa ngồi thẳng lưng lên thì lại một lần nữa cúi người xuống, đôi tay ôm chặt lấy cổ con ngựa, sắc mặt trở nên trắng bệch: “Lâm Uyên, nó sẽ ném ta xuống sao?”
Lâm Uyên giơ tay, nắm lấy cái bờm trắng tuyết của con ngựa, đưa cho Lý Tiện Ngư: “Mặc dù nó ném công chúa xuống, thần cũng sẽ tiếp được công chúa.”
Lông mi của Lý Tiện Ngư khẽ chớp, khuôn mặt nhỏ trắng bệch dần dần có chút máu.
Nàng nghiêng mặt đi nhìn về phía Lâm Uyên, nhìn thẳng vào đôi mắt không hề dao động của thiếu niên, hoảng loạn trong đáy mắt cũng dần dần tan đi.
Nàng thả tay phải ra, nắm lấy lông bờm L
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.