Mỗi ngày dự báo thời tiết đều phát tin tức tuyết
rơi khắp thủ đô, nhưng vẫn chưa thấy dấu hiệu của tuyết rơi. Mãi đến sáng hôm nay,
những bông tuyết trắng xóa mới bay lả tả rơi xuống dày đặc, khoác lên thành phố
lịch sử phong phú này một lớp áo mới tuyệt đẹp khi năm mới đang đến gần.
Còn ba tiếng nữa mới đến giao thừa, trước kia
vào lúc này Hoa Thần về cơ bản không còn việc lớn gì cần xử lý, Hoắc Nghiễn
Hành phần lớn ở cùng cha mẹ và ông cụ trong ngôi nhà cũ, nhưng năm nay bởi vì
do chuyện nhà họ Tang, anh vẫn chưa được rảnh rỗi.
Khi hội nghị kết thúc đã là năm giờ chiều,
thành phố được bao phủ bởi màu trắng bạc khiến màn đêm so với ngày xưa sáng ngời
hơn vài phần.
Nghiêm Minh đi theo bên người Hoắc Nghiễn
Hành, đúng lúc đưa điện thoại di động qua cho anh.
Hoắc Nghiễn Hành nhận lấy, vừa đi đến văn
phòng vừa mở wechat.
Khung chat tạm thời không có tin nhắn trả lời,
còn dừng lại ở tin nhắn anh gửi qua trước khi anh vào phòng họp - -
"Thủ đô tuyết rơi."
Anh biết Tang Ngâm gần đây cũng bề bộn nhiều
việc, không chờ cô trả lời, Hoắc Nghiễn Hành chuẩn bị buông điện thoại di động
xuống, trong tay còn có chút chuyện khác chưa xử lý xong, về nhà cũng chỉ có
mình anh nên cùng ở công ty không có gì khác biệt.
Trước khi lướt đến phía dưới khung chat, Từ
Thanh Gia gửi tới ba tin nhắn, thấy chữ "Anh" đầu tiên, Hoắc Nghiễn
Hành nhấn vào.
Có lẽ là chụp lén sợ bị người phát hiện nên ống
kính có chút lung lay, chẳng qua cái nên chụp đều không bỏ sót, diện mạo cùng vẻ
mặt hai người trên ảnh đều coi như rõ ràng.
Tang Ngâm quấn một chiếc áo lông dài đến đầu gối,
trên cổ tay đeo một cái loa, trà sữa đặt trên khuỷu tay gập lại ôm, ý cười dịu
dàng nhìn người đàn ông bên cạnh.
Hoắc Nghiễn Hành xem xong Tang Ngâm mới chú ý
đến một người khác trong ảnh, sau đó ánh mắt dừng lại.
Năm đầu tiên anh học ở nước ngoài đã vô tình gặp
được Hạng Cẩn Xuyên, sau đó cũng từng gặp mặt vài lần, cho nên liếc mắt một cái
là có thể nhận ra anh ấy.
Trong hình, anh ấy nghiêng đầu nhìn về phía
Tang Ngâm, khóe miệng cong lên nụ cười dịu dàng, thái độ đối xử với Tang Ngâm
như khi còn bé không khác gì nhau.
Lui về giao diện trò chuyện, mắt kính dừng lại
trên câu "Cùng kiểu với anh" kia của Từ Thanh Gia rất lâu, hai ngón
tay đặt ở trên màn hình, đem ảnh chụp phóng to, im lặng không lên tiếng nghiên
cứu một hồi.
Nghiêm Minh rớt lại phía sau nửa bước vẻ mặt
khó hiểu nhìn bóng lưng ông chủ nhà mình đứng bất động trước cửa phòng làm việc,
trong đầu theo bản năng suy nghĩ phu nhân nhà mình lại làm chút chuyện gì khiến
Hoắc tổng xuất thần như thế.
Trong nhận thức của anh ấy, chỉ có Tang Ngâm mới
có thể làm cho Hoắc Nghiễn Hành làm ra chuyện phá vỡ thói quen thường ngày của
anh.
Cẩn thận nghiêng đầu muốn tìm hiểu đến cùng,
ánh mắt vừa mới nhìn qua, Hoắc Nghiễn Hành xoay người.
Nghiêm Minh sợ tới mức giật mình một cái, lập
tức rụt đầu lại, khôi phục biểu tình lễ độ cung kính lại không mất đi vẻ nghiêm
túc chuyên môn riêng của người làm công.
Ngay sau đó trước mắt anh ấy chợt lóe, là Hoắc
Nghiễn Hành đem di động của anh qua.
Anh ấy đưa tay nhận nhưng đối phương đã trốn
xuống.
"Nhìn đi. "Hoắc Nghiễn Hành gõ gõ
màn hình ra hiệu anh ấy.
Nghiêm Minh cúi đầu, nhìn thấy ảnh chụp một
người đàn ông, bởi vì phóng to nên chất lượng ảnh có chút mờ, nhưng không ảnh
hưởng chút nào đến dung mạo và khí chất xuất chúng của anh ấy.
Trên nguyên tắc thận trọng, Nghiêm Minh đầu tiên hỏi một câu: "Đây
là bạn của ngài?"
Hoắc Nghiễn Hành "Ừ" một tiếng.
"Tôi đã nói rồi, vừa nhìn tướng mạo này,
lại nhìn khí chất này tuyệt đối không phải người bình thường, thì ra là bạn của
Hoắc tổng. "Khen bạn của Hoắc tổng vừa không quên mang theo anh làm điểm đến
mới thôi, không lộ vẻ nịnh nọt lại vuốt mông ngựa, Nghiêm Minh tự cảm thấy mình
nắm giữ kỹ xảo khen người này còn coi như thành thạo.
Gần đây tâm tình Hoắc tổng coi như không tệ,
đoán chừng là tình cảm cùng phu nhân đang vững bước tiến triển, nếu như lúc này
lại có chuyện vui hoặc là làm cho tâm tình Hoắc tổng tốt hơn chút không chừng
phần thưởng cuối năm của mình có thể tăng gấp đôi.
Nghiêm Minh ở trong lòng đắc chí, thậm chí đã
bắt đầu lên kế hoạch nghỉ đông mang người nhà đi đâu chơi, nhất thời không chú
ý tới vẻ mặt Hoắc Nghiễn Hành trở nên càng hờ hững.
"Có giống tôi không?"
"Bạn của ngài đương nhiên có chỗ tương tự,
nếu không cũng sẽ không nhận thức ngài. "Nghiêm Minh tiếp tục vuốt mông ngựa:"
"Không phải đều nói đồng loại hấp dẫn sao."
"Phải không. "Hoắc Nghi� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.