Lần này Tang Ngâm ngủ rất thoải mái, ngày hôm
sau khi não bộ đã tỉnh táo, đôi mắt vẫn miễn cưỡng nhắm lại.
Chuyến bay về Hàng Châu vào buổi chiều, thời
gian vẫn còn sớm, cô cũng không có kế hoạch gì ở thủ đô, cân nhắc một hồi, Tang
Ngâm chuẩn bị tự thôi miên chính mình đi ngủ tiếp.
Động động cánh tay để vươn vai, trong mơ hồ lại
cảm thấy có gì đó không đúng, sờ một chút để thăm dò.
Nóng, hơi cứng, một vật gì đó to bằng hạt đậu
chọc vào lòng bàn tay.
Suy nghĩ mơ hồ trong đầu còn chưa thành hình,
Tang Ngâm đã mở to mắt, đối diện với một đôi mắt có chút lạnh lùng.
“Sờ đủ chưa?” Giọng nói của người đàn ông có
chút khàn do dậy sớm, giống như lăn qua thứ gì đó thô ráp.
Bây giờ Tang Ngâm mới phát hiện, tay mình đang
đặt trên ngực của Hoắc Nghiên Hành, đồng thời còn vô cùng không biết xấu hổ thò
qua khe giữa các cúc áo , lòng bàn tay tiếp xúc thân mật với lồng ngực của anh.
Im lặng, là Cambridge sáng nay.
“ Xúc cảm không tệ.” Cô bình tĩnh tự nhiên rút
tay ra, ra vẻ khen ngợi vỗ vỗ lên nơi vừa sờ: “ Tiếp tục duy trì.”
Chầm chậm lật người, lôi cái gối mềm không biết
ném ở cuối giường từ lúc nào ra ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.