Cảnh Tỳ theo bản năng nhìn sang Tạ Thanh Phong, thấy vừa rồi hình như cậu
không có nhìn thấy cảnh tượng này, chỉ là nhìn thoáng qua anh một cái: “Mùi vị
thế nào?” Nói xong, liền muốn ăn thử.
Cảnh Tỳ lập tức lấy tay chặn lại, anh muốn nấu cho Tạ Thanh Phong ăn, mục
đích là muốn đoạt lấy trái tim của người này, chứ không phải muốn đầu độc chết
Tạ Thanh Phong, bởi vì mùi vị này, đừng nói là lấy được dạ dày của cậu, chỉ sợ
vừa ăn xong lập tức có thể vác tên lửa chạy nhanh nhất có thể.
Đối mặt với ánh mắt khó hiểu của Tạ Thanh Phong, Cảnh Tỳ khẽ ho một tiếng:
“Tôi rất thích ăn, hai bác cũng làm rất nhiều, cậu ăn những món này đi.”
Tạ Thanh Phong nhướng mày, nhưng nụ cười nửa miệng khiến Cảnh Tỳ ngày càng
không muốn thừa nhận rằng anh đã trộn gia vị lộn xộn, làm ra hai món ăn này có
lẽ khẩu vị rất nặng.
Anh sợ Tạ Thanh Phong thật sự muốn nếm thử, lại không muốn đầu độc dạ dày
của hai ông bà già, liền cầm lên dứt khoát đặt trước mặt mình, định tự mình ăn,
làm thì cũng đã làm rồi, mặc dù khó nuốt, nhưng ít nhất sẽ không bị trúng độc.
Nào ngờ, khi Cảnh Tỳ đổ một nửa vào chiếc đĩa trước mặt, còn thừa một nửa
thì đã bị Tạ Thanh Phong nắm cổ tay của Cảnh Tỳ xoay lại, nửa đĩa còn lại được
đặt trên đĩa trước mặt Tạ Thanh Phong.
“Cậu…” Cảnh Tỳ bị hành động đột ngột của Tạ Thanh Phong hoàn toàn quên phản
ứng, anh chỉ cảm thấy chỗ cổ tay Tạ Thanh Phong vừa mới nắm truyền đến một trận
tê dại, mặc dù chỉ là trong chốc lát, cũng làm cho anh phân tâm, trong lúc nhất
thời đã quên ngăn lại, khi lấy lại tinh thần, mới nghiêng người lại gần nhỏ
giọng nói: "Cậu không sợ trúng độc sao?"
Tạ Thanh Phong nhướng mi, bình tĩnh cắn một miếng, trên mặt không có bất kỳ
biểu cảm gì: "Không sao, lần đầu tiên làm, cũng khá tốt." Cậu không
có nói dối, cậu còn tưởng rằng tiểu hoàng đế lần đầu tiên xuống bếp sẽ đốt
phòng bếp, nhưng ngoại trừ mùi vị lạ lẫm, thì thật ra cũng chín.
Ngoài việc không muốn lãng phí thức ăn, thì việc tiểu hoàng đế vừa ăn xong
liền lộ ra vẻ cô đơn, cho nên đây chắc có lẽ là lần đầu tiên tiểu hoàng đế bị
đả kích lớn như vậy? Trông giống như một con chó lớn không nhà để về, vì vậy
tốt hơn là giúp anh chia sẻ một nửa.
Cảnh Tỳ không nhịn được nở nụ cười vui vẻ, nếu như phía sau anh có cái
đuôi, e rằng hiện tại đã dựng lên rồi.
Hách Cát Hâm một bên đã lấy lại tinh thần, không thể tin được nhìn hai
người tranh giành món ăn có hương vị độc đáo, nghẹn họng nhìn trân trối: Chẳng
lẽ vừa rồi vị giác của mình có vấn đề? Món ăn này có thực sự không tệ? Rốt cuộc
đại sư cũng nói nó ổn.
Tầm mắt anh ta dán chặt vào đĩa cá hố chua ngọt còn lại, nuốt một chút nước
bọt, còn chưa kịp rối rắm xong là nếu lại phải thử độc lần nữa, thì liền thấy
đĩa trước mặt bị người bưng lên, Tạ Thanh Phong đã cầm chiếc đũa gắp một ít vào
bát của mình, sau đó lại cho một ít vào bát của Cảnh Tỳ, cuối cùng chỉ còn lại
một phần ba, bình tĩnh nhìn về phía Hách Cát Hâm: "Có muốn phần còn lại
không?"
Hách Cát Hâm quyết định tin tưởng đại sư, gật đầu thật mạnh:
"Muốn!"
Khóe miệng Tạ Thanh Phong càng cong sâu hơn, đem phần còn lại bỏ vào đĩa
trước mặt Hách Cát Hâm, tới cũng tới rồi, có “Phúc” cùng hưởng không phải sao?
Sau đó bình tĩnh bắt đầu ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.