Ba người Tạ Thanh Phong trở lại khách sạn nơi họ ở trước đó, bởi vì cách
trời tối vẫn còn một khoảng thời gian nữa, Hách Cát Hâm về phòng của mình trước
để ngủ.
Tạ Thanh Phong thì đương nhiên đưa Cảnh Tỳ trở về phòng của mình.
Bọn họ vốn định tối nay trở lại thành phố C, nhưng hiện tại còn phải giải
quyết chuyện của nhà họ Mâu, đêm nay khẳng định không thể đi được.
Tạ Thanh Phong ban đầu định trễ chút sẽ thuê một phòng khác cho Cảnh Tỳ.
Nhưng chắc chắn không thể sử dụng thẻ căn cước của Cảng Miên Phong, vì vậy
chỉ có thể sử dụng thẻ của cậu để thuê phòng trước.
Tạ Thanh Phong là một người nó là làm, để dạy Cảnh Tỳ làm quen với mọi thứ
trong thời hiện đại, điều đầu tiên là bắt đầu với các thiết bị gia dụng khác
nhau.
Trong phòng khách sạn có tất cả mọi thứ, rất thuận tiện để dạy, đặc biệt là
người được dạy rất hợp tác, luôn theo sau, học hỏi nhanh chóng.
Cảng Tỳ lặng lẽ đi theo phía sau Tạ Thanh Phong, bất kể Tạ Thanh Phong nói
gì, anh cũng có thể tập trung lắng nghe và học hỏi, nhân tiện, anh hầu như
không rời mắt khỏi khuôn mặt của cậu.
Tạ Thanh Phong không phát hiện ra điều gì không thích hợp, thậm chí còn thở
phào nhẹ nhõm vì sự nghiêm túc và ham học hỏi của đối phương.
Thật sự sợ hiện đại và cổ đại chênh lệch lớn như vậy dẫn tới tiểu hoàng đế
học không được.
Vốn dĩ bất đắc dĩ xuyên đến nơi này từ một hoàng đế ở trên vạn người trở
thành một người nợ nần chồng chất đã khiến anh đủ áp lực, nếu còn không biết
bất kỳ điều gì, thì cậu cũng phải nói một tiếng tiểu hoàng đế đúng là thảm.
Một người dạy một người học, chẳng bao lâu thì thời gian đã gần hết.
Hách Cát Hâm đến gõ cửa, người của Mâu Phong đến.
Mâu Phong lái một chiếc xe hơi dài, có thể chở chín người, cùng đi với Mâu
Phong còn có Bạch Đạo Trường và Bạch Viễn Sơn.
Bạch Đạo Trưởng từ lúc biết rõ bản lĩnh của Tạ Thanh Phong thì đã muốn đi
theo cậu học hỏi, tuy tuổi ông ta đã cao, không thể học hỏi thêm nhiều, nhưng
ông ta cũng muốn nhìn thấy một số điều chưa từng thấy trước khi ra đi.
Tạ Thanh Phong đương nhiên sẽ không ngăn cản, chỉ là khi nhìn vào Bạch Viễn
Sơn, cậu đã nhanh chóng quay đi.
Vốn dĩ hai người chỉ gặp nhau hai lần nên cậu cũng không nghĩ nhiều, nhưng
cậu vẫn luôn cảm thấy không được tự nhiên vì những lời mà Bạch Đạo Trưởng và
Hách Cát Hâm đã nói trước đó.
May mắn thay, Tạ Thanh Phong tính tình lạnh lùng, nhanh chóng bình tĩnh
lại, chỉ cần thái độ của cậu càng lạnh lùng hơn, tin rằng Bạch Viễn Sơn sẽ có
thể hiểu được ý của cậu.
Cảnh Tỳ cũng trực tiếp đi theo bên cạnh Tạ Thanh Phong, như hình với bóng,
hơn nữa cũng không nói nhiều lắm, nếu không phải vì ngoại hình quá mức nổi bật
làm người ta không thể bỏ qua, thì thực sự có thể ẩn hình, giống như một vệ sĩ
hơn.
Mâu Phong có ấn tượng rất tốt với vị Tạ đại sư này, mở tủ lạnh ra chiêu đãi
mấy người, Hách Cát Hâm thấy bên cạnh còn có rượu ngon, nên tò mò chòm tới:
“Oa, Mâu hội trưởng còn giấu rượu ngon như vậy trong xe à."
Lần trước anh ta nhìn thấy loại rượu này là trong kho riêng của cha anh ta
trong hầm rượu.
Mâu Phong cười ôn hòa: “Chỉ là sở thích bình thường thôi, xem ra cậu Hách
đây cũng là người biết uống rượu, có muốn thử không?”
Hách Cát Hâm vội vàng lắc đầu: "Tôi không mê thứ này, đó là cha tôi,
ông ấy cũng giấu rất nhiều, hai người hẳn là sẽ có nhiều điều để nói."
Mâu Phong c� ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).