Thậm chí, mỗi khi thức giấc vào nửa đêm, anh ta sẽ lặng
lẽ đẩy cửa phòng người nọ ra, nhìn chăm chú vào vẻ mặt không hề phòng bị khi
ngủ của Tống Uyển mà sinh ra cảm khái 'Tống Uyển ngu xuẩn này, coi như cuối
cùng cũng có một chút giá trị'.
Nói đến cũng là làm cho người ta khó hiểu, người phụ nữ
gả vào Tống gia kia, trở thành vợ kế của ba Tống Ứng Từ, cho đến khi qua đời,
cũng không hề có ý nghĩ muốn thay thế vị trí vốn có của mẹ anh ta. Ngược lại
đứa nhỏ mà bà ta mang đến, chẳng đổi lại họ ban đầu sau lưng mẹ, coi mình cũng
giống như anh ta, đương nhiên còn muốn có được quyền lợi giống anh ta ở Tống
thị.
Cũng không nhìn xem bộ não của mình có đủ dùng hay không,
thật sự là ngu xuẩn lại tham lam.
Cửa thư phòng bị anh ta mạnh mẽ đóng lại, phát ra tiếng
động trời. Tống Ứng Từ dựa lưng lên ghế ngồi phía sau, tháo kính tùy ý đặt ở
trên bàn làm việc. Anh ta khẽ xoa xoa sống mũi mình, trong con ngươi nửa híp
lại tràn đầy bạo ngược bị đè nén.
Nếu không phải bởi vì người phụ nữ kia từ sau khi gả vào
Tống gia, quả thực xứng đáng với một câu dịu dàng hiền lành, cũng rất thông
minh không chạm đến giới hạn của anh ta, để lại cho anh ta ấn tượng coi như là
tốt. Nếu không, anh ta sẽ chẳng thèm để ý đến l� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.