Triệu Kỳ Việt đã gặp qua thứ nữ của Thị lang phủ rất
nhiều lần, từ rất lâu trước kia mà nàng không biết.
Một lần tiểu công tử của Hầu phủ và một đám bằng hữu đi
theo phía sau hắn ta khoe khoang về kinh nghiệm tình trường của họ, đó là lần
đầu tiên Triệu Kỳ Việt nghe thấy cái tên: Tống Uyển.
Mà tiểu công tử Lâm gia luôn được Hầu phủ nuông chiều mà
lớn lên, giống như chú chim ưng nhỏ kiêu ngạo bay lượn trên bầu trời xanh,
nhưng khi nói đến nàng thì lại đỏ mặt, thiếu niên ngây ngô sờ gáy ấp úng mở
miệng:
"...Tống tiểu thư như ánh trăng trên trời, như đóa
sen trong hồ, là người mà ta muốn cưới về nhà..." Lời nói càng về sau càng
nhỏ dần vì ngượng ngùng, khiến người bên ngoài nghe chữ được chữ mất, thế nhưng
thế tử của Hoài Nam vương phủ đứng bên cạnh lại nghe được rất rõ ràng.
Người chung quanh còn đang ồn ào hỏi nhau, sao Lâm công
tử phong lưu kia lại không tự mình đi hái ánh trăng trên trời, hái đóa sen
trong ao kia đi. Chỉ là, những câu hỏi ồn ào kia đã bị tiểu công tử tuấn tú bác
bỏ hết lần này đến lần khác: “...Không thể đường đột, tuyệt đối không thể đường
đột với Tống tiểu thư.”
Về sau, khi Triệu Kỳ Việt thật sự nhìn thấy vị tiểu thư
‘như ánh trăng trên trời, như đóa sen trong hồ’ của Thị lang phủ trong miệng
Lâm công tử, hắn ta mới biết, đây không phải là trăng trên trời, là sen trong
như lời Lâm công tử nói, mà rõ ràng là hồ ly trong rừng đầy mị hoặc. Nếu không,
tại sao chỉ mơ hồ nhìn thấy bóng dáng nàng, đã khiến hắn ta tâm can rung động,
mãi mới hoàn hồn, thậm chí từ nơi sâu nhất trong đáy lòng hắn ta còn sinh ra
một loạt những suy nghĩ đáng sợ.
Người này, hắn ta nhất định phải biến nàng thành người
của Triệu gia cả đời.
Chỉ là, hắn ta không nghĩ tới, nữ tử kia sau này quả thật
sẽ mang họ Triệu. Chẳng qua lại là của Triệu Cảnh Hoài, chứ không phải là của
Triệu Kỳ Việt.
......
“...Ta xin lỗi Thế tử vì hành động mạo phạm lúc trước của
mình, kính xin Thế tử gia đại nhân đại lượng, rủ lòng tha thứ..."
"Tha thứ cho ai? Tha thứ cho người đang đứng trước
mặt ta bây giờ sao..." Âm thanh trầm thấp nhẹ nhàng ngắt lời cô, mang theo
ý tứ không rõ ràng. nàng ngẩng mạnh đầu, nhìn thấy đôi mắt thâm trầm kia. Dưới
uy thế u ám, nàng cho dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng vẫn không kiềm chế được
bắt đầu run rẩy.
"Vẫn là cái trước đó... Gắt gao dây dưa với 'ngươi'
ta không buông?”
......
Dáng vẻ điềm đạm đáng thương như vậy...
Triệu Kỳ Việt ngồi ở trên nhìn người khiến hắn ta ngày
đêm nhớ nhung không ngủ được đang rơi lệ, hơi kinh hoảng, chỉ cảm thấy cổ họng
khô khốc ngứa ngáy không ngừng, không biết dục niệm từ đâu như lửa đốt, trong
nháy mắt tiêu diệt lý trí của hắn ta, khiến thanh âm của hắn ta không ngừng
khàn đục.
"Tống tiểu thư... Uyển nhi, nhược điểm của nàng đang
ở trong tay ta."
Ác niệm trong ngực hắn khiến hắn sinh ra tâm ma, lại vô
sỉ lấy nhược điểm để uy hiếp một nữ tử yếu đuối. Chỉ là, nam nhân nhìn gương
mặt nàng tái nhợt, vô lực sắp đứng không vững, trong ngực chợt sinh ra sự th� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.