Ngày đi tham gia hôn lễ của Hứa Bán Hạ và Lục Phỉ Nhiên, Tống Vọng Thư vẫn đang chỉnh trang. Chờ Phương Thanh thúc giục anh nhiều lần nhưng vẫn còn ở trong toilet chậm rãi thắt cà vạt.

"Anh không muốn mặc âu phục" Tống Vọng Thư rũ mắt xuống, oán giận Phương Thanh vội vàng chạy vào toilet thúc giục anh: "Thắt cà vạt sẽ khiến anh rất không thoải mái."

"Nhưng anh mặc âu phục thật sự rất đẹp!"

Phương Thanh nói thật, thanh niên đứng trước gương một thân phù hợp với bộ âu phục, càng có vẻ vai anh đang thắt lưng, chân dài, lúc không cười khí chất hơi lãnh đạm, đẹp như mỹ nam bước ra từ trong tranh.

Nghe người đứng trên khung cửa nhìn vào trong khen ngợi, Tống Vọng Thư vẫn không quá cao hứng, một mình rầu rĩ không nói lời nào, liền cúi đầu vẫn là mình chậm rãi sửa sang lại cà vạt của mình.

Ai nhìn bộ dáng này của Tống Vọng Thư, Phương Thanh thầm thở dài, càng cảm thấy mấy năm gần đây được mình sủng ái quá phận.

Có đôi khi Phương Thanh cũng rất rõ ràng mình đối với Tống Vọng Thư không thể quá mức dung túng thế nhưng cô nhìn người đứng trước gương rũ con ngươi cúi đầu không nói lời nào, vẫn là không có lý trí lại một lần nữa lui bước.

Cô nhấc làn váy nhỏ mình đã sớm mặc xong, vòng qua giường trong phòng Tống Vọng Thư, đi đến tủ quần áo của anh tìm ra một cái cà vạt cô đưa cho anh lúc Tống Vọng Thư vừa mới thực tập, lúc này mới vòng trở về, đi tới trước mặt Tống Vọng Thư tháo cà vạt nãy.

"Cúi đầu"

Tống Vọng Thư ngoan ngoãn cúi đầu, Phương Thanh kiềm một chân, nghiêm túc thắt chặt cà vạt mới mình lấy cho anh. Sau khi buộc xong, Phương Thanh lại cẩn thận sửa sang lại nó một chút, lúc này mới ngẩng đầu nói với Tống Vọng Thư: "Được rồi."

"Anh không muốn..."

"Như vậy anh và em chính là tình nhân giả." Phương Thanh cắt ngang lời Tống Vọng Thư, trước tiên chỉ chỉ cà vạt của Tống Vọng Thư, lại để cho anh xem màu váy của mình: "Chờ chúng ta đi đâu người khác đều sẽ biết Vọng Thư là bạn trai của tôi.”

Tống Vọng Thư vừa nghe xong lời của Phương Thanh, đuôi mắt liền lặng lẽ phiếm hồng.

Biết Tống Vọng Thư vẫn luôn giận dỗi bị mình dỗ dành, Phương Thanh cũng cao hứng, đưa tay kéo tay Tống Vọng Thư.

"Vọng Thư bây giờ sao lại dễ dàng mất hứng như vậy, nếu lần đó em không phát hiện anh đang tức giận, không dỗ anh thì làm sao bây giờ?"

Phương Thanh biết Tống Vọng Thư đối với hôn lễ của Hứa Bán Hạ và Lục Phỉ Nhiên vẫn luôn không hưng phấn, kỳ thật không chỉ có hôn lễ của hai người bọn họ, chuẩn xác mà nói anh đối với người ngoại trừ Phương Thanh ra đều không quá hứng thú.

Ngay cả sau khi bọn họ và Hứa Bán Hạ đều học đại học, ngẫu nhiên cùng nhau hẹn ra ngoài chơi, cũng chỉ là Phương Thanh và Hứa Bán Hạ ở phía trước vui vẻ ríu ĩ.

Về phần Lục Phỉ Nhiên và Tống Vọng Thư, Lục Phỉ Nhiê

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play